Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1148: Chương 1148: Trà hội
Trọng Điền là người chấm bài đầu tiên của tổ thi từ, hắn vừa nhìn bài thi, vừa nhíu mày cho điểm.
Có một số bài để trống thì có thể trực tiếp cho không điểm, nhưng có một số quả thực là rắm chó không kêu.
Như là bài này:
Hoa cúc khí phách.
Hoa cúc, hoa cúc.
Hoa cúc à hoa cúc.
Ngươi là khí phách cỡ nào, ngươi là khí phách ra sao.
Trọng Điền nhìn bài thơ này, thật sự muốn tự sát, hắn giương mắt nhìn, trực tiếp gạch chéo, cho không điểm.
Sau đó lại đưa cho hai vị lão giáo thụ bên cạnh, hai vị lão giáo thụ đó nhìn cũng cảm thấy buồn cười, sau đó đều cho không điểm.
- Thánh nhân cũng không biết nghĩ gì, đúng là làm khó những vũ phu này.
Một giáo thụ trong đó lại dở khóc dở cười nói.
Có điều vị giáo thụ này rất nhanh liền áy náy cười với Trọng Điền, hắn biết Trọng Điền là đệ tử của thánh nhân, có chút trước mặt đệ tử nhà người khác, thật sự có chút không lễ phép.
Trọng Điền nhếch môi, hắn thầm nghĩ: Ta cũng không biết vì sao lão sư lại muốn làm như vậy, chẳng lẽ là đọc Nhan Như Ngọc tới hỏng não rồi à?
Ba người yên lặng chấm bài, đừng nói là thi từ hay, cho dù là miễn cưỡng đủ tư cách cũng ít tới đáng thương.
Đề thi hoa cúc khí phách này cũng không đã biết khiến bao nhiêu võ giả tối nay phải rơi lệ đến bình minh.
Chỉ là sau khi Trọng Điền cầm lấy một bài thi, hắn nhìn lướt qua một cái, hai mắt lập tức sáng lên.
- Hay, viết rất hay.
Hắn vỗ bàn cười nói.
Hai vị lão giáo thụ đó cũng không nhịn được ghé đầu nhìn tới, chỉ thấy đáp án trên bài thi:
Đài hoa cúc.
Đợi cho thu đến mùng chín tháng tám, sau khi ta nở trăm hoa héo.
Hương thơm ngút trời tới tận Trường An, cả thành đều mang giáp hoàng kim.
Hai vị lão giáo thụ đó cũng nhỏ giọng đọc lại mấy lần, trên mặt lộ ra biểu cảm kinh hỉ.
- Thơ này quá hùng tráng, tưởng tượng kỳ lạ, ý cảnh lưu tinh, khí phách hùng vĩ, mà lại không có một từ ‘Cúc’ nào, nhưng chúng ta vừa nhìn đã biết là viết về hoa cúc, viết đúng là rất hay.
Lão giáo thụ hít vào một hơi, khen.
- Hay nhất là hai câu ‘sau khi ta nở trăm hoa heo, cả thành đều mang giáp hoàng kim’, khí thế sắc bén mạnh mẽ, lộ hết khí phách hùng tráng của hoa cúc.
Lão giáo thụ khác cũng chậc chậc ngợi khen.
- Ta đúng là khó có thể tưởng tượng, đây không ngờ là thơ dự thi.
Trọng Điền cũng ngạc nhiên cười nói:
- Đấy chắc không phải là tác phẩm của Đỗ Nê chứ?
- Có khả năng này.
Một vị giáo thụ cười nói.
- Trừ Đỗ Nê ra, chắc không ai có tài văn chương viết bài thơ dự thi này tốt như vậy, đây chính là tác phẩm thơ có thể lưu truyền muôn đời.
Vị giáo thụ thứ hai cũng liên tục gật đầu.
Đỗ Nê là thí sinh thư viện được Cao Tượng Thư Viện ký thác kỳ vọng lần này, cho dù là học sinh thư viện muốn tiến vào lớp chữ Giáp, cũng chỉ có thể thông qua đại khảo đẻ tham gia.
Bởi vì bài thi được chép lại, ba người cũng không thể từ bút tích phân biệt ra có phải đệ tử đắc ý của bọn họ hay không?
- Chỉ là Trường An là đâu?? Còn có tên thơ này cũng có chút kỳ quái, vì sao gọi là đài hoa cúc?
Một vị giáo thụ đưa ra nghi hoặc.