Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1146: Chương 1146: Kiếp số khó thoát khỏi (2)
Bài thi đã bị ba vị quan giám thị thu đi.
Sau khi xác nhận số bài thi không sai, niêm phong vào túi giấy vàng, dán lên phong ấn phù.
Những bài thi này sau khi được đưa vào nội bộ thư viện, còn sai người che tên che số, mới để giáo thụ thư viện tiến hành chấm điểm chéo.
Chủ quan giám thị hơi gật đầu, ý bảo thí sinh có thể rời khỏi phòng thi.
Các thí sinh bất kể thi như thế nào, đều chỉ có thể thu dọn đồ rời khỏi nơi này.
Từ phòng thi đi ra, Chu Phàm cũng muốn trao đổi vài câu với Trứu Thâm Thâm, chỉ đáng tiếc Trứu Thâm Thâm nghiêm mặt rời đi.
Chu Phàm bất đắc dĩ lắc đầu, tính tình của Trứu Thâm Thâm này càng lúc càng cổ quái.
Dọc theo hành lang dài ra khỏi nội viện thư viện, ngoại viện, tới cửa lớn, hắn nhìn xung quanh không thấy ba người Tào Diên Phóng, đang muốn thuê một chiếc xe ngựa ở ven đường về khách sạn.
- Chu đại ca.
Lý Trùng Nương lại nhìn thấy, bước về phía hắn.
Bên cạnh Lý Trùng Nương còn có mã phu mặt đen đó đi theo.
Không ít thí sinh đi ngang qua còn nhìn về phía bên bọn Chu Phàm, dẫu sao Lý Trùng Nương đẹp như thiên tiên, hấp dẫn nhãn quang cũng không phải chuyện kỳ quái gì.
- Trùng Nương.
Chu Phàm dừng lại cười nói.
- Chu đại ca muốn về Cao Tượng Thành à? Ta đưa ngươi.
Lý Trùng Nương cười hỏi.
- Như vậy cũng tốt.
Chu Phàm do dự một chút vẫn đáp ứng.
Chu Phàm và Lý Trùng Nương cùng lên xe ngựa, mã phu mặt đen giơ roi ngựa, bốn thớt Huyết Long Mã hiền lành đạp bước, thuận theo dòng xe cộ quay về Cao Tượng Thành.
- Chu đại ca, có phải xảy ra chuyện gì không, vì sao đề cuối cùng ngươi không mở Thông Nhãn Phù?
Xe ngựa khởi động, Lý Trùng Nương mới vẻ mặt quan tâm hỏi.
Điểm của viết thơ thật sự quá lớn, nàng vốn đã viết xong hai bài, để lại cho Chu Phàm một bài tự thấy là không tồi, kết quả Chu Phàm không mở Thông Nhãn Phù để chép của nàng, ngay khi thời gian sắp hết, nàng chỉ có thể chọn bài tốt hơn.
- Không có gì, chỉ thấy đề đó ta vừa hay hứng thơ bột phát, tự viết lại.
Chu Phàm ho khẽ một tiếng nói.
- Chu đại ca cũng có một bài tự viết à?
Mặt Lý Trùng Nương lộ vẻ kinh ngạc,
- Xin thứ cho Trùng Nương vô lễ, ta nghe Cửu Nguyệt nói Chu đại ca xuất thân từ một thôn nhỏ, trước giờ cũng không đọc sách nhiều…
Thơ phú không phải là chuyện đơn giản, cần học tập rất nhiều năm, dẫu sao viết lên bài thi cũng không thể là những bài vè được lưu truyền ở hương dã, có thể là một điểm cũng không được.
Sao Lý huynh cái gì cũng nói với một tiểu nữ tử như ngươi vậy? Trong lòng Chu Phàm lẩm bẩm trong lòng, nhưng hắn vẫn cười giải thích:
- Kỳ thật vừa rồi là ta nói bừa, bài thơ này kỳ thật là lúc nhỏ ta nghe được từ một lão đạo sĩ ở lại thôn mấy ngày ngâm.
- Nguy rồi.
Sắc mặt Lý Trùng Nương khẽ biến.
- Làm sao vậy?
Chu Phàm hỏi.
Lý Trùng Nương lo lắng nói:
- Viết thơ yêu cầu là tự mình viết, bài Chu đại ca ngươi nghe được liệu có từng xuất hiện trong tập thơ nào không? Nếu là như vậy, không qua mắt được những lão sư chấm thi của thư viện đâu.
Có thể chấm bài đều là một số giáo thụ già của thư viện, những giáo thụ đó đều là người đọc sách học phú năm xe, rất ít có bài thơ nào từng xuất hiện trong tập thơ mà bọn họ chưa đọc.
Loại đề thơ phú này không chỉ là chấm chéo với nhau, còn có thể nghiêm túc so sánh, xác nhận là thơ chưa từng xuất hiện mới cho điểm.
Chu Phàm cười nói:
- Ta nghĩ vấn đề này không lớn.
Chỉ cần không có ai từ thế giới của ta xuyên qua đến, bài thơ ta chép chắc chưa từng xuất hiện ở trên đời này, Chu Phàm thầm nghĩ trong lòng.
- Chu đại ca có thể đọc lại bài thơ đó cho ta nghe một chút không?
Lý Trùng Nương chớp chớp mắt, tò mò hỏi.
Chu Phàm tự tin như vậy, khiến nàng khó tránh khỏi cảm thấy tò mò, mà vậy thì nàng cũng có thể phân biệt một chút xem đã từng xuất hiện trên tập thơ hay chưa cho Chu Phàm.
Tuy sát hạch đã kết thúc, làm như vậy cũng không có nhiều ý nghĩa, nhưng cũng có thể khiến Chu Phàm có một chút chuẩn bị tâm lý.
Chu Phàm cười gật đầu, đọc lại bài thơ.
Sau khi Lý Trùng Nương nghe xong, có chút thất thần, sau khi nàng lấy lại tinh thần mới cười nói:
- Thơ này viết rất hay, chỉ là tên bài có ý gì, còn nữa Trường An là nơi nào?
- Cái này thì ta cũng không rõ lắm.
Chu Phàm cười lắc đầu, không giải thích nhiều.
Lý Trùng Nương lại đọc thầm bài thơ này một lần, nàng khẳng định nói:
- Thơ này… Viết hay như vậy, nếu từng xuất hiện trên tập thơ, không thể lặng lẽ vô danh, nó chắc là thơ hay ít có người biết tới.
- Ngươi cảm thấy có thể lấy được bao nhiêu điểm?
Chu Phàm không nhịn được hỏi.
- Cái này cũng khó nói, nhưng Chu đại ca viết tốt hơn ta, cho dù không lấy được điểm cao nhất, cũng không kém là bao, đây chỉ sợ là bài thơ hoa cúc khí phách nhất bên Cao Tượng Thư Viện.
Lý Trùng Nương khẽ cười nói, nàng cũng cảm thấy cao hứng cho Chu Phàm.