Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1145: Chương 1145: Kiếp số khó thoát khỏi
- Chỉ là đại kiếp không thể tránh khỏi, Thánh Thượng chưa từng hỏi về chuyện này, nhưng cũng không ngăn cản, những thế lực như tam tướng, thế gia, triều đình, Đại Phật Tự, thư viện một mực cũng đang chuẩn bị, Đại Ngụy triều tồn tại mâu thuẫn, cũng không phải không phối hợp được… Lão sư, ngươi đang lo lắng chuyện gì?
Lão nhân trầm mặc một chút, vẻ phẫn nộ trên mặt hắn rút đi,
- Bởi vì ta cảm thấy bất an.
Thư sinh hơi sửng sốt, trên mặt hắn lộ ra vẻ sợ hãi, hắn biết người có tu vi đến cảnh giới của lão sư, đặc biệt là tu sĩ phái hệ như bọn họ, luôn sẽ tồn tại một số cảm ứng đặc thù.
Lão sư nói không sợ trời không sợ đất lại nói hắn cảm thấy bất an?
- Ta dùng Bốc Thệ tính một quẻ, muốn hỏi trình độ hung hiểm của đại kiếp lần này, nhưng quẻ tượng hung hiểm, cũng lờ mờ chỉ về phía tiểu hoàng đế.
Lão nhân lại tiếp tục nói.
Kết quả của Bốc Thệ chỉ về phía Thánh Thượng?
Toàn thân Đoan Mộc Tiểu Hồng run rẩy, hắn run giọng nói:
- Lão sư, Bốc Thệ cũng chưa chắc đã chuẩn xác, Thánh Thượng lại có thể có liên hệ gì với đại kiếp?
- Không có hoàng thất Lý thị Đại Ngụy phù hộ, Đại Ngụy không thể trôi qua hai lần đại kiếp mà vẫn đứng sừng sững không ngã, quẻ tượng này quá hoang đường.
Lão nhân nhìn nước đầm, bình tĩnh nói:
- Ta đã giải vô số quẻ, nhưng quẻ này lại không biết giải thế nào, nhưng hoàng thất Lý thị Đại Ngụy khẳng định che giấu gì đó, bí mật này có liên quan tới đại kiếp, hiện tại chỉ có tiểu hoàng đế biết, đây là nguyên nhân ta không ngừng bức hắn.
- Hi ta hắn có thể nói ra, có vấn đề gì thì giải quyết là được, vì sao lại giống như một kẻ vô dụng, cả ngày trầm mê tửu sắc, trốn trong mai rùa không dám ra?
Vấn đề lại quay về nguyên điểm, sau lưng Đoan Mộc Tiểu Hồng đã ướt đẫm mồ hôi, nhưng hắn xem như đã hiểu được tất cả ngọn nguồn.
Năng lực Bốc Thệ của Lão sư, rất ít xảy ra sai sót, hơn nữa lão sư cảm thấy bất an… Điều này khiến Đoan Mộc Tiểu Hồng hoang mang lo sợ.
Hắn thậm chí muốn lập tức vào cung cầu Thánh Thượng nói ra bí mật đó, nhưng hắn biết Thánh Thượng đã không chịu nói, sợ rằng không ai có thể bức được Thánh Thượng, lão sư mấy lần bức ép, Thượng đều chỉ lựa chọn nhượng bộ, Đoan Mộc Tiểu Hồng hắn có đức hạnh tài năng gì mà có thể làm được?
- Tiểu Hồng, việc này ta sẽ xử lý, ngươi cứ về biên cảnh thủ đi, đại kiếp sắp tới, vậy hai nước láng giềng cũng không có nhiều thủ đoạn ứng đối như Đại Ngụy chúng ta, nói không chừng sẽ dấy lên chiến tranh trước đại kiếp.
Lão nhân chậm rãi nói.
Mỗi lần đại kiếp tiến đến, đều có không biết bao nhiêu hoàng triều tiêu tán trong đại kiếp, chỉ lưu lại đôi câu vài chữ.
Vì sinh tồn, vậy hai nước láng giềng chuyện gì cũng có thể làm được ra.
Đoan Mộc Tiểu Hồng trầm mặc một lúc, hắn vẫn dập đầu nói:
- Lão sư, ta sẽ lập tức quay về biên cảnh, nhưng trước khi chuyện không thể vãn hồi, tiểu Hồng khẩn cầu lão sư có thể lưu lại một chút cơ hội cho Thánh Thượng và thư viện không, đừng làm chuyện này quá tuyệt.
Lão nhân không trả lời, chỉ nhìn hồ ăn cánh gà.
Kỳ thật Đoan Mộc Tiểu Hồng cũng không nhịn được mà lải nhải thêm một câu mà thôi, hắn biết lão sư có chừng mực, nếu không đến thời điểm cuối cùng, sẽ không quyết liệt với Thánh Thượng.
Hắn không nói nữa, mang theo một bụng đầy tâm sự rời đi.
Nước đầm Mùa đông truyền đến hàn ý, lão nhân ăn nốt cái cánh gà cuối cùng, tĩnh tọa thở dài.
Đối với đại đệ tử Đoan Mộc Tiểu Hồng của mình, kỳ thật hắn còn có một việc chưa nói ra, biểu hiện quẻ tượng của Bốc Thệ, lần đại kiếp này hắn…
Khó thoát khỏi kiếp số.
Có điều lão nhân tên là Lâm Vô Nhai rất nhanh lại bật cười ha ha, nước đầm cũng theo tiếng cười của hắn mà dập dờn từng gợn sóng.
Tiếng cười vang vọng trên ao nhỏ và bãi cỏ.
Bởi vì hắn nhớ tới hai lần Bốc Thệ liên quan tới hắn.
Lần đầu tiên là rất nhiều năm trước, lúc ấy hắn chỉ là một thiếu niên hương dã mười lăm tuổi, vô lo vô nghĩ, năm đó hắn gặp được lão sư vẫn chưa phải là lão sư của hắn, lão sư làm một lần Bốc Thệ cho hắn, nói hắn khó thoát khỏi kiếp số.
Về sau hắn gặp đại nạn, lại nằm ngoài dự đoán của lão sư mà còn sống, lão sư của hắn rất kinh ngạc đã nhận hắn vào trong môn, dốc lòng dạy dỗ.
Lần thứ hai là bản thân hắn vào năm ba trăm tuổi làm Bốc Thệ, cũng là khó thoát khỏi kiếp số, năm đó chết rất nhiều người, đã phát sinh rất nhiều chuyện, nhưng hắn vẫn may mắn còn sống.
Hiện tại chính là lần thứ ba, kiếp số của hắn và đại kiếp chồng lại với nhau.
- Kiếp số khó thoát lại không khó thoát, ta có thể thoát hai lần, vậy có thể thoát lần thứ ba.
Lão nhân rung đùi đắc ý híp mắt nói.
Rất nhanh thời gian đã tới, bất kể có làm xong hay không, đều phải dừng bút.
Phòng thi của Chu Phàm có rất nhiều thí sinh sắc mặt rất khó coi, bởi vì bài thơ hoa cúc khí phách cuối cùng thật sự quá khó, mà lại chiếm số điểm quá lớn..