Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1144: Chương 1144: Vì sinh dân lập mệnh
- Lão sư, ngươi là làm thế nào mà đọc được Khởi Cư Chú?
Sắc mặt thư sinh ngưng trọng hỏi.
- Đương nhiên là lẻn vào Kính Cung đọc trộm, tiểu hoàng đế không ngờ ta sẽ đọc lén, vả lại cho dù là địa bàn của hắn, ta từ lâu đã biết, hắn không thể một ngày mười hai canh giờ đều có thể lưu ý tất cả trong Kính Cung.
Lão nhân đắc ý cười nói.
Đại Ngụy Kính Cung được gọi là nơi an toàn nhất thiên hạ, có thể lẻn vào tra cứu Khởi Cư Chú, loại bản sự này, trong thiên hạ chắc cũng chỉ có một mình hắn.
Cho dù là hắn, cũng vì thế mà chuẩn bị rất lâu.
- Ta vốn cho rằng chỉ có cha hắn và hắn là loại mặt hàng không nổi lên được mặt nước, không ngờ những tổ tông đó của hắn đều là loại mặt hàng này.
Lão nhân tấm tắc lấy làm lạ:
- Chẳng trách trừ cái danh quân vương các đời của Đại Ngụy ra, lại có quy định không cho phép ghi chép bất kỳ chuyện gì của quân vương rồi sách sử, một khi ghi chép truyền ra, hoàng thất Đại Ngụy không phải sẽ thành chuyện cười à?
- Đại Ngụy Hoàng đế không có hoang đường nhất, chỉ có hoang đường hơn.
Lão nhân bình luận,
- Nếu không phải tổ tiên bọn họ lợi hại, lưu lại nghiệp vạn thế cho họ, Đại Ngụy đã sớm xong đời rồi.
- Lão sư, ngươi thật sự quá lớn mật.
Thư sinh hít sâu một hơi, trên mặt lộ ra một tia nộ ý,
- Cho dù Thánh Thượng có rộng lượng tới mấy, nếu biết việc này, khẳng định sẽ tức giận, vậy thư viện biết sẽ ra sao?
Loại hành vi đọc lén chuyện riêng tư của tổ tiên hoàng thất này không khác gì đào hoàng lăng Đại Ngụy, hắn nghĩ cho dù là người rộng lượng tới mấy cũng sẽ đều sẽ không tha thứ cho loại hành vi này, huống chi đó còn là một Đế Hoàng!
- Ta luôn rất lớn gan, bằng không sao làm lão sư của ngươi được?
Lão nhân mỉm cười nói:
- Tiểu Hồng, ngươi cũng đừng quá tức giận, ta nghĩ ngươi sẽ không vì tiểu hoàng đế đó mà cấp đứng lão sư của mình, việc này ai có thể biết được?
- Cho dù bất hạnh để tiểu hoàng đế biết, cùng lắm thì ta sau này không vào cung nữa, hắn có thể làm khó được ta sao?
Da mặt Thư sinh run rẩy, hắn dở khóc dở cười nói:
- Lão sư, cho dù để ngươi mạo hiểm đọc Khởi Cư Chú, lại nhìn ra được gì?
Lão nhân hừ lạnh một tiếng, hắn khoanh chân cầm lấy một xâu cánh gà mà ăn, không trả lời, trên thực tế những thứ hắn đọc được trên Khởi Cư Chú đều đã nói với thư sinh rồi, bí mật không có trên Khởi Cư Chú, cũng không thể ở trên Khởi Cư Chú, đối với hắn mà nói đây chỉ là một loại ấn chứng mà thôi.
- Lão sư, mỗi người đều có một số bí mật của mình, Thánh Thượng không muốn nói, việc gì cứ phải bức hắn nói?
Thư sinh thở dài:
- Cho dù các đời quân vương Đại Ngụy tầm thường vô vi, cũng giúp quốc lực Đại Ngụy cường thịnh, đệ tử thật sự không hiểu đạo lý lão sư làm như vậy là ở đâu?
Lão nhân quay đầu nhìn đệ tử của mình, hắn nghiêm mặt quát:
- Ngươi chính là một khúc gỗ, chỉ muốn ba phải, ta làm như vậy tất nhiên là có đạo lý của ta.
- Nếu thực sự ở thời đại thái bình như ngươi nói, ta cũng ăn no rửng mỡ mới thèm để ý tới hắn.
- Đám đồ tử đồ tôn của con lừa ngốc đó vì Phật pháp rắm chó không kêu mà chia làm hai chùa đại phật với chả tiểu phật, hận không thể đánh ra cả não chó của mình.
- Các thế gia do ba Quan Du Tử cầm đầu thì hận chết thư viện chúng ta, cho rằng thư viện chúng ta phá hỏng căn cơ của bọn họ, hận không thể lột da dỡ xương chúng ta.
- Tiểu hoàng đế hoang đường mỗi ngày chỉ biết sống phóng túng, sinh hạ mấy trăm Hoàng tử, những Hoàng tử đó đều con mẹ nó là một đám phế vật không ra gì, mỗi ngày chỉ nghĩ cách soán vị, kéo lão tử của bọn họ xuống mà dỡ làm tám khối, phân chia Đại Ngụy.
- Nếu chỉ là những cái này thì cũng không tính là gì, nhưng con mẹ nó ai cũng biết đại kiếp sắp buông xuống, ai cũng con mẹ nó giống như không nhìn thấy, đây là thái bình thịnh thế mà ngươi nói à?
Lão nhân hung tợn cắn cả xương cánh gà, nuốt xuống.
- Đúng vậy, đại kiếp vừa tới, có chết nhiều tới mấy thì cũng chỉ là người thường mà thôi, liên quan chó gì tới đám người các ngươi, nếu thật sự không chống đỡ được, cùng lắm thì trốn vào cái gương rách đó, chung quy cũng không chết được.
Lão nhân nuốt vào cánh gà, trên mặt lộ ra nụ cười mỉa mai nói.
- Đoan Mộc Tiểu Hồng, ngươi cũng nghĩ như vậy sao?
Đoan Mộc Tiểu Hồng trầm mặc, hắn quỳ xuống dập đầu với lão nhân, hắn biết lão sư cực kỳ phẫn nộ, mới hắn dùng ngữ khí nặng nề như vậy để nói chuyện với hắn, đầu hắn dập đầu mấy cái mới cúi đầu nói khẽ:
- Đệ tử cũng không dám quên lời dạy của lão sư, vì thiên địa lập tâm, vì sinh dân lập mệnh chính là cái mà những người đọc sách chúng ta trước giờ luôn theo đuổi.