Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1142: Chương 1142: Nướng chân gà

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Xem xong đề mục, tất cả thí sinh đều lộ ra sắc mặt sầu khổ, ngữ khí viết chữ này không cần nói khẳng định cũng biết là tác phong của vị thánh nhân thư viện đó.

Đề thi viết về hoa cúc có không ít, nhưng yêu cầu hoa cúc khí phách, còn cố ý vào mười lăm phút cuối cùng mới nói với bọn họ đề mục… Bọn họ có một loại cảm giác muốn đánh người.

Chẳng trách đề mục phía trước không yêu cầu bọn họ làm thơ, thì ra là để lại sau cùng chờ bọn họ!

Đã không có thí sinh nào nguyện ý nghĩ mục đích vì sao thánh nhân đó lại muốn làm như vậy, bọn họ đang đau đầu suy nghĩ về bài thơ ‘Hoa cúc’.

Viết thơ ở hiện trường thường thường khảo cứu tài văn chương và tích lũy thi từ chúng ta bản thân, loại đề mục này muốn gian lận là rất khó.

Chu Phàm cũng không dám xác nhận, Trùng Nương có tài hoa bực này hay không, có thể chưa tới mười lăm phút viết ra hai bài thơ hoa cúc khí phách, nhưng hắn nhìn đề mục này, đầu tiên là nhíu mày, sau đó thì cười không có lý do, không mở ra Thông Linh Phù, cầm bút viết.

Nước đầm xanh biếc, chiếu ra trời xanh mây trắng.

Trời liên tục giá rét, cạnh ao nhỏ có một lão đầu gầy gò râu tóc bạc trắng ngồi trước lửa than.

Trên người hắn chỉ mặc áo đơn mỏng, trên chân đi một đôi giầy rơm.

Trên lửa than đặt giá nướng, trên giá nướng là từng xâu cánh gà, hắn thỉnh thoảng dùng bàn chải lông quét dầu lên cánh gà, dầu và đồ gia vị rơi xuống lửa than dẫn tới khói trắng bốc lên, tiếng xì xì không ngừng vang lên, cánh gà biến thành vàng óng ánh.

- Nướng cánh gà ta thích ăn…

Lão nhân vui vẻ ra mặt liếm liếm môi, nuốt nước miếng.

Nhưng hắn biết hỏa hậu vẫn chưa tới, trong lòng có sốt ruột tới mấy cũng chỉ có thể kiên nhẫn chờ.

Bên hồ rất nhanh lại có thêm một thư sinh trung niên, thư sinh có một cỗ khí chất tao nhã, nhưng sắc mặt mỏi mệt, có điều hai mắt vẫn sáng ngời có thần, hắn nhìn lão nhân, lão nhân lại chỉ nhìn chằm chằm cánh gà nướng trên giá.

- Lão sư.

Thư sinh hành lễ nói.

Lão nhân cầm một xâu cánh gà lên, hắn vừa ăn vừa quét chỗ cánh gà còn lại, ăn rất say sưa.

- Lão sư.

Thư sinh lại mặt lộ vẻ bất đắc dĩ nói.

- Ngươi không ở cảnh mà trở về làm cái gì?

Lão nhân nhổ ra một cây xương gà, trợn mắt nói.

- Nhị sư đệ và ngũ sư đệ gửi tin tức nói cho ta biết lão sư ngươi nhúng tay vào chuyện đại khảo lớp chữ Giáp, cho nên ta mới về.

Thư sinh cười khổ nói.

- Hai hỗn đản đó lại mật báo nói xấu ta, một ngày nào đó ta phải thanh lý môn hộ, trục xuất bọn họ.

Lão nhân vừa ăn cánh gà vừa căm tức hàm hồ nói.

- Vì sao lão sư muốn làm như vậy?

Thư sinh thở dài:

- Ta Tướng và Đại Phật Tự đều bởi vì việc này mà rất bất mãn với thư viện chúng ta, cho rằng thư viện chúng ta tự tiện sửa quy tắc sát hạch phá hoại quy củ, gia tăng văn thí là để có thể khiến nhiều đệ tử xuất sắc của thư viện tiến vào lớp chữ Giáp.

- Tiểu Hồng, đúng là để bọn họ nói trúng rồi.

Lão nhân cười hà một tiếng,

- Ta thiết kế thêm văn thí là để lớp trẻ của thư viện chiếm thêm một số tài nguyên, bằng không ngươi nói ta gia tăng văn thí là vì ý đồ gì?

- Ba Quan Du Tử đó và các hòa thượng cũng chỉ dám ở sau lưng nói xấu ta thôi à? Ta đã phát bố cáo rồi, bảo bọn họ có bản lĩnh thì tới tìm ta, kết quả rắm cũng không dám đánh…

Lão nhân ném một chiếc xương cánh gà xuống chế giễu nói.

- Lão sư, ta biết khẳng định không phải vì lớp chữ Giáp, lớp chữ Giáp tồn tại tới nay, lão sư chưa bao giờ để ý tới, cho dù thiên tài khóa này xuất hiện lớp lớp, cũng không đáng để lão sư xuất thủ.

Thư sinh được gọi là tiểu Hồng chua chát nói,

- Chẳng lẽ lão sư ngay cả ta cũng muốn giấu sao?

- Giấu ngươi làm gì?

Trên mặt lão nhân lộ ra vẻ không vui:

-Trong nhiều đệ tử như vậy, ngươi chuyện gì cũng thích quan tâm, cái có hay mà cũng có dở, hay là ở chỗ ta không cần quan tâm tới nhiều chuyện bực mình, ngươi có thể xử lý thoả đáng cho ta, nhưng dở là ngươi quá thích lải nhải.

- Lải nhải khiến ngươi giống như đàn bà vậy, biến thành dài dòng, điều này khiến cảnh giới của ngươi trì trệ không tiến.

Thư sinh hơi trầm mặc, hắn nghĩ một chút rồi nói:

- Đệ tử cũng biết.

- Ta biết ngươi biết.

Lão nhân thở dài, bản tính khó đổi, đại đồ đệ này của hắn muốn tiến thêm một bước, vẫn phải dựa vào chính mình, hắn hơi cúi người, lật cánh gà để tránh lại bị nướng khét,

- Ngươi trở về đi, Kính Đô không có đại sự gì cả.

- Những kẻ đó cũng chỉ là oán giận vài câu ở sau lưng mà thôi.

Sắc mặt lão nhân bình tĩnh nói.

- Nhưng lão sư cũng không phải vô địch thiên hạ.

Thư sinh do dự một chút nói.

Lão nhân hừ lạnh một tiếng:

- Ta đương nhiên không ngạo mạn đến nói mình là vô địch thiên hạ, nhưng cả Đại Ngụy triều và hai nước lân cận, có lão gia hỏa nào dám nói có thể thắng ta?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...