Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1139: Chương 1139: Sa bà
Bút lông đối với võ giả giỏi vận kình mà nói thì cũng không khó, chữ của hắn không thể nói là đẹp, nhưng cũng không quá khó coi, nếu thư viện có cách nói trừ điểm chữ xấu, vậy hắn cũng sẽ không vì vậy mà mất điểm.
Sự chú ý của hắn đều đặt ở trên người ba vị quan giám thị, đương nhiên loại nhìn lén này chỉ có thể dùng dư quang của tầm mắt để nhìn, bất kể ở thế giới nào, đều không có thí sinh nào khi thi lại nhìn chằm chằm vào quan giám thị, trừ khi thí sinh đó là đồ ngốc.
Chu Phàm không tin, chỉ có một mình hắn chuẩn bị gian lận, đại đa số thời gian của võ giả đều đặt trên tu luyện võ đạo, văn thí lại được vội vàng cộng thêm, đối với những thứ như tác phẩm của thánh nhân, võ giả thực sự tinh thông có thể có bao nhiêu?
Chỉ cần kiên nhẫn chờ, rồi sẽ có thí sinh không nhịn được, đi ra làm chim đầu đàn.
Chu Phàm rất nhanh phát hiện chỗ kỳ dị.
Ba vị quan giám thị, hai phó quan giám thị đứng trước bàn gỗ phía trước phòng thi, bọn họ đều cúi đầu nhìn sa bàn trên bàn gỗ?
Khay gỗ trở nên bàn cờ bọn họ mang đến chắc là sa bàn, bởi vì bọn họ vẩy cát nhỏ lên trên đó.
Ba người bọn họ chính là giám thị chính là như vậy à? Trong lòng Chu Phàm thầm kinh ngạc, càng là như vậy, hắn luôn cẩn thận càng không dám xằng bậy.
Mới bắt đầu thi được mười lăm phút, một trong hai phó quan giám thị bỗng nhiên ghé vào tai giáo tập tóc trắng nói khẽ một câu.
Trong lòng Chu Phàm đột nhiên căng thẳng, nhưng thanh âm nói chuyện của bọn họ rất khẽ, cho dù là thí sinh ở cự ly gần nhất cũng không thể nghe thấy bọn họ đang nói gì.
Giáo tập tóc trắng mở mắt đứng lên, đi xuống phía dưới.
Trong phòng thi chỉ cần là thí sinh đang chú ý quan giám thị như Chu Phàm đều có chút trở nên khẩn trương.
Giáo tập tóc trắng rất nhanh đúng trước ghế số hai mươi tư, nam thí sinh đó trấn định tự nhiên đang dùng bút lông đáp đề, dường như giáo tập tóc trắng tới, hắn cũng không chú ý thấy.
Sắc mặt giáo tập tóc trắng hờ hững, hắn vươn tay kéo nam thí sinh đó từ chỗ ngồi dậy, nam thí sinh đó biến sắc, đang muốn mở miệng nói gì đó, nhưng giáo tập tóc trắng xuất thủ quá nhanh, tóm lấy cổ tay trái của thí sinh này.
Người này đau đớn hét lên một tiếng, tay trái hắn xòe ra, là một đạo phù.
- Sử dụng phù gian lận, hủy bỏ tư cách.
Giáo tập tóc trắng giống như diều hâu bắt gà con, xách thí sinh đó lên, ném ra khỏi phòng thi.
Từ đầu tới cuối, thí sinh đó ngay cả động tác phản kháng cũng không thể làm ra được, phải biết rằng đây chính là võ giả, nhưng hiển nhiên thực lực của giáo tập tóc trắng mạnh hơn, dùng chân khí thoải mái khống chế hắn.
Tên thí sinh đó ủ rũ, hắn từ dưới đất bò dậy, đã bị võ giả thư viện tuần khảo ở bên ngoài áp giải rời khỏi phòng thi.
Nhưng đây chỉ là bắt đầu.
Chỉ cần một trong hai phó quan giám thị ghé vào tai giáo tập tóc trắng nói gì đó, giáo tập tóc trắng liền đứng lên, có thể lôi ra một thí sinh gian lận.
Trước sau đã bị hắn lôi ra bốn thí sinh.
Trong đó có một người là lợi dụng khí cụ to bằng hạt gạo để gian lận, có một người thì dán phù trên đùi, có một người thuần phục trùng tử đặc thù, khiến trùng tử bay tới chỗ người khác, có người thì miệng ngậm một viên ngọc châu.
Bốn người này thủ đoạn rất quái dị, khiến Chu Phàm thấy mà trợn mắt há hốc mồm, hắn thậm chí không nghĩ ra được nguyên lý gian lận của một số người trong đó.
Nhưng giáo tập tóc trắng lại có thể phát hiện.
Sau khi Liên tục năm thí sinh bị ném ra khỏi phòng thi, bầu không khí trong phòng thi trở nên đè nén mà yên lặng.
Chu Phàm xem như hiểu rồi, sa bàn đó rất không đơn giản, đây là thủ đoạn lợi hại của giám thị thư viện.
Tâm Chu Phàm hơi trầm xuống, thủ đoạn này không khỏi quá lợi hại rồi, hắn không xác nhận được Thông Nhãn Phù của mình có thể qua mắt được sự giám sát của sa bàn hay không.
Nhưng hắn nghiêm túc nghĩ một chút, sau khi hắn dán lên Thông Nhãn Phù, Thông Nhãn Phù ẩn vào trong cơ thể, hơn nữa Thông Nhãn Phù lại không cần chân khí để kích hoạt, chắc không dễ bị phát hiện như vậy.
Hắn suy đoán nếu sa bàn nếu không thể cảm ứng được sự lưu động của chân khí, thì chính là có thể cảm giác được nhịp tim đập của võ giả, một khi chân khí lưu động lợi hại, hay là võ giả bởi vì sao chép mà tim đập nhanh, sa bàn có thể cảm giác được, từ đó thông qua hạt cát để nói với hai vị phó quan giám thị đó.
Chu Phàm tin sa bàn có lợi hại tới mấy, cũng không thể ngay cả thí sinh đang nghĩ gì cũng có thể nhìn thấy, khẳng định là khí cụ giám thị đặc thù nào đó.
Nghĩ đến đây, hắn điều động Long Thần Huyết trong cơ thể, khiến cơ năng tâm cảnh của thân thể mình trở nên bằng phẳng, giống như không có chuyện gì phát sinh cả, gõ nhẹ mi tâm, tầm nhìn lập tức biến thành có chút mơ hồ, sau đó lại trở nên rõ ràng.