Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1132: Chương 1132: Thư của bạ
Hơn mười chiếc phù xa đó lại không rời đi, người trên phù xa càng không xuống xe.
Mặt cỏ ở cửa lớn đủ rộng lớn, ngồi trên đều là thí sinh bản địa Cao Tượng Thành hoặc là từ các nơi tới, có khoảng hơn ngàn người.
Mỗi người một câu, lộ ra rất huyên náo.
Không ít tầm mắt đều dừng ở trên mười chiếc phù xa đó.
Đệ tử xuất thân thế gia môn phiệt, mục tiêu nhất định là đại khảo lớp chữ Giáp năm năm một lần, bọn họ khinh thường lớp bình thường của thư viện.
Chu Phàm cũng quan sát hơn mười chiếc phù xa đó, biết đối thủ mạnh nhất của nó có lẽ là chủ nhân trong một chiếc trong đó.
Trên hơn mười chiếc phù xa này khí phái nhất là một chiếc phù xa đồng xanh bốn bánh, ngoài thùng xe khắc phù lục hình hoa văn mây, trên đầu xe là bốn thớt Huyết Long Mã.
Công nghệ của chiếc phù xa này phức tạp tinh mỹ, ngay cả phù lục hoa văn mây khắc bên trên nhìn cũng giống như tác phẩm nghệ thuật.
Hơn nữa đặc biệt là chiếc phù xa này lờ mờ duy trì khoảng cách nhất định với phù xa khác.
Đây chắc không phải là phù xa của Cao Tượng Huyện đệ nhất gia Trương Lý gia trong truyền thuyết chứ? Chu Phàm nghĩ thầm trong lòng.
Đúng lúc này, tráng hán mặt đen mã phu trên phù xa đó nhảy xuống, hắn chạy tới bên thí sinh.
- Hắn muốn làm gì?
Quan Nghênh Phong có chút khó hiểu hỏi.
- Hắn là đến mời người, đã đến bốn lần rồi.
Một thí sinh bên cạnh cười nói, trong mắt lộ ra vẻ hâm mộ.
- Mời ai?
Bốn người Chu Phàm đều cảm thấy có chút khó hiểu.
Có điều lúc này tráng hán mặt đen đứng lại, hắn hít sâu hô to:
- Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti Chu Phàm Chu đại nhân có đây không?
Tiếng hô hóa thành một cỗ sóng âm khuếch tán trên mặt cỏ, truyền vào trong tai tất cả mọi người, trầm thấp mà không chói tai.
Ba người Tào Diên Phóng, Đàm Vân Phi, Quan Nghênh Phong lập tức nhìn về phía Chu Phàm.
Gì thế? Chu Phàm ngây ra, hắn không ngờ lại là tìm hắn.
Nếu nói Lạc Thủy Hương Chu Phàm nói không chừng có thể cùng họ cùng tên, nhưng Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti Chu Phàm, lại tới tham gia thi, vậy chắc không thể sai được.
Chỉ là ai tìm hắn?
- Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti Chu Phàm Chu đại nhân có đây không?
Hán tử mặt đen lại hô to.
Kỹ xảo phát tiếng của hắn rất đặc biệt, vận dụng pháp môn chân khí nào đó, mới có thể ở trong đám người huyên náo khuếch tán ra, lại không đả thương tới màng nhĩ người ta.
Không ít thí sinh sớm thấy hán tử mặt đen gọi mấy lần, bọn họ dừng nói chuyện, muốn xem Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti Chu Phàm rốt cuộc là người phương nào?
Chu Phàm nghĩ một chút, vẫn đứng dậy, chắp tay nói với hán tử mặt đen:
- Ta là Chu Phàm, cũng đang nhậm chức ở Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti, không biết các hạ có phải tìm ta không?
Hán tử mặt đen vui mừng nói:
- Không thể sai được, Chu đại nhân, chủ nhân nhà ta mời ngươi tới gặp.
Có không ít tầm mắt đều hội tụ ở trên người Chu Phàm.
Trong lòng Chu Phàm có chút bất đắc dĩ, nhưng hắn vẫn gật đầu đáp ứng.
Hiện trường có nhiều người như vậy đang nhìn, hắn cũng không lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì.
Hán tử mặt đen không nhiều lời, mà là xua tay, làm một động tác mời.
- Chu huynh cẩn thận, có việc gì thì lớn tiếng gọi chúng ta.
Tào Diên Phóng nhẹ giọng dặn dò.
Chu Phàm cười cười, đi đến chiếc phù xa đó.
Rất nhanh Chu Phàm liền phát hiện, phù xa khác có một bộ phận vén màn, đang quan sát hắn.
Trong lòng hắn có chút dở khóc dở cười, thế này thì có không ít thí sinh của khóa này sẽ nhận biết hắn.
Hắn xem như là nổi danh rồi.
Đi đến trước xe, Chu Phàm ngừng lại, nhìn hán tử mặt đen bên cạnh.
Hán tử mặt đen cười nói:
- Chủ nhân nhà ta sớm đã dặn dò, Chu đại nhân trực tiếp lên xe là được.
Chu Phàm nhíu mày, đối với chủ nhân của xe ngựa, trong lòng hắn vốn đã có một nhân tuyển, nhưng nhìn diễn xuất này, rất nhanh lại phủ nhận, hắn không nghĩ nhiều, đạp lên cầu thang ở càng xe, hơi khom người, vén màn ngọc đi vào.
Không gian bên trong xe đủ lớn, cho dù người thân hình cao lớn đứng cũng không cảm thấy chật hẹp.
Chu Phàm ngây ra, bởi vì phía trước cửa sổ bên trong xe là một nữ tử đang ngồi.
Mắt nàng sáng ngời, đang mỉm cười nhìn Chu Phàm.
Thiếu nữ nhìn thì chỉ mười lăm mười sáu tuổi đứng lên, nàng vừa đứng, dáng người thướt tha giống như hàn mai nở rộ trong đông.
Chu Phàm có chút thất thần, thiếu nữ trước mắt trong các nữ tử hắn từng thấy, cũng chỉ có Yên Chi là có thể so sánh.
Đương nhiên thiếu nữ không phải loại đẹp kiều diễm đến cực hạn như Yên Chi, mà là giống như hoa mai nở trong tuyết.
Thiếu nữ ôn nhu thi lễ với Chu Phàm:
- Trùng Nương bái kiến Chu đại ca.
Chu Phàm hơi ngẩn ra, vội vàng chắp tay nói:
- Không dám nhận, ta và cô nương chắc chưa từng gặp mặt, cô nương vì sao lại biết ta?