Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1131: Chương 1131: Ngày văn thí

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm lắc đầu, đóng cửa sổ lại, nhưng may mà sau khi có được Nhất Khí Đan, Liên Mạch Đoạn của hắn tiến cảnh thuận lợi, hiện tại hắn đã thuận lợi đả thông mười một đạo khí mạch, cho dù dựa theo hai mươi bốn khí mạch để tính toán, vậy cũng coi như là bước vào Liên Mạch Trung Đoạn rồi.

Chân khí trong cơ thể cũng bởi vì khí mạch gia tăng mà biến thành càng lúc càng hùng hậu.

- Điểm mất ở văn thí chỉ có thể tận lực lấy lại trên võ thí, hiện tại ta chỉ có thể cầu nguyện vị Lâm lão thánh nhân đó thư viện ra đề mục càng khó càng tốt, mọi người tốt nhất đều không làm được.

Chu Phàm thầm nghĩ, hắn rửa mặt, thay quần áo mới, lại ăn ở khách sạn, thấy thời gian đã tới, mới thu thập văn phòng phẩm phải dùng trong lúc thi, xoay người đi đến cửa khách sạn.

Sáng sớm, trên Cao Tượng Đại Đạo người đến người đi, hàn khí đầu mùa đông cũng vì thế bị xua tan không ít.

Chu Phàm không chờ lâu, một cỗ xe ngựa đỗ trước người hắn.

Quan Nghênh Phong vẻn mành cười nói:

- Chu huynh, mau lên xe, bằng không chúng ta sẽ đến muộn mất.

Chu Phàm cười cười, an vị trên xe ngựa.

Trong xe ngựa đặt lò sưởi, ấm áp.

Bên trong xe chính là Tào Diên Phóng, Đàm Vân Phi, Quan Nghênh Phong.

Chu Phàm vừa chào hỏi ba người bọn họ vừa cười ngồi xuống.

Sát hạch nhập học lớp bình thường của thư viện là cùng một ngày với lớp chữ Giáp, cho nên ngày hôm kia bọn họ đã hẹn hôm nay cùng tới Cao Tượng Thư Viện.

Sau khi chào hỏi xong, Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi đều tay cầm sách, cúi đầu nghiêm túc ôn tập.

Chu Phàm và Quan Nghênh Phong thì không có việc gì, hai người liếc mắt nhìn nhau, rất có một loại cảm giác tri kỷ nan huynh nan đệ.

Không chỉ là Chu Phàm, Quan Nghênh Phong đối với văn thí cơ bản cũng rơi vào trạng thái từ bỏ.

Chu Phàm không quấy rầy hai người Tào Diên Phóng ôn tập, mà là nhắm mắt dưỡng thần, hắn đang nhớ lại kỹ xảo khi thi mà lão sư dạy trước kia.

Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, thi ở cổ đại dường như không có đề trắc nghiệm, nếu có đề đề trắc nghiệm có lẽ có thể thử dùng mắt hoặc thước đo để đo đạc một chút, sau đó thử dùng kỹ xảo ‘Ba ngắn một dài chọn dài’, ‘Ba dài một ngắn chọn ngắn’.

Dường như kỹ xảo duy nhất có thể dùng chính là đến lúc đó nếu những chuẩn bị đó không dùng được, cầm bút bất kể có biết hay không cũng phải viết kín đề, tranh thủ một chút điểm đồng tình của lão sư chấm bài.

- Chu huynh, ngươi đang nghĩ gì thế?

Quan Nghênh Phong có chút nhàm chán nói khẽ,

- Ngươi chắc không phải là muốn đỗ hạng nhất trong văn thí chứ.

Quan Nghênh Phong à Quan Nghênh Phong, cái miệng này của ngươi thối thật, nếu không phải chúng ta quen biết nhau, ta khẳng định sẽ đánh ngươi… Chu Phàm thầm nghĩ, hắn mở mắt lắc đầu nói:

- Quan huynh, ngươi sai rồi, hạng nhất đối với ta mà nói sớm đã là vật trong lòng bàn tay, ta là đang nghĩ làm thế nào mới có thể ở trong văn thí giành được điểm tuyệt đối.

Văn thí của Thế giới này không khác lắm với kiếp trước của hắn, đều là chế độ điểm số.

Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi nghe thấy vậy biết Chu Phàm là đang nói đùa, hai người bọn họ sớm đã quen với kiểu nói hưu nói vượn của Quan Nghênh Phong, cũng không để ý, vẫn cúi đầu đọc sách.

Khóe miệng Quan Nghênh Phong giật giật, vẻ mặt bội phục nói:

- Luận về thi ba hoa ta thì ta đúng là có thúc ngựa cũng không theo kịp Chu huynh, những lời này ta nhớ kỹ, nói không chừng lát nữa có thể dùng được.

Chu Phàm lại cười nhẹ giọng nói bậy bạ vài câu với Quan Nghênh Phong.

Không bao lâu sau, xa phu hô lên:

- Bốn vị thiếu gia, đến thư viện rồi.

Nụ cười trên mặt Quan Nghênh Phong và Chu Phàm đột nhiên dừng lại, lập tức xị mặt, thứ nên đến cuối cùng vẫn đến, hai người rốt cuộc không cười nổi nữa.

Xe ngựa chậm rãi dừng lại, Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi cũng buông sách trên tay, hít sâu một hơi, bọn họ chờ khoảnh khắc này quá lâu rồi.

Bốn người từ trên xe ngựa đi xuống.

Trước mặt cỏ rộng lớn ở cửa lớn thư viện đỗ rất nhiều xe ngựa đủ loại kiểu dáng, có xe ngựa bình thường giống như bọn Chu Phàm ngồi, cũng có phù xa hai bánh hoặc bốn bánh vô cùng xa hoa.

Có điều phù xa chung quy chỉ là số ít, chỉ hơn mười chiếc mà thôi.

Có thể có phù xa phần lớn là một số đại thương nhân hoặc môn phái thế gia, người ngồi trên xe tất nhiên là càng không cần phải nói.

- Xì, khoe khoang.

Quan Nghênh Phong có chút đố kỵ xì một tiếng.

Phù xa thì nhà hắn cũng có, nhưng so với hơn mười chiếc phù xa đó thì căn bản không phải là ở một cấp bậc.

- Nghênh Phong, đừng nói lung tung.

Tào Diên Phóng sầm mặt nói.

Nếu để người ta nghe thấy, có thể sẽ gặp phải phiền phức.

Quan Nghênh Phong không nói lung tung nữa.

Bởi vì là ngày văn thí, cửa lớn thư viện đóng chặt, các học sinh tới đây thi phân tán trên mặt cỏ ngoài cửa lớn, kiên nhẫn chờ.

Xe ngựa bình thường được thuê đều đã rời đi, phải đợi sát hạch kết thúc mới tới.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...