Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1130: Chương 1130: Châm ngòi (2)
Sắc mặt Thực Phù biến đen xì, ngắt lời:
- Hay là ngươi thử đưa cho ta, nói không chừng ta cũng có thể nhận được.
- Khó lắm, nếu phá quy củ, thuyền khẳng định không tha cho ta.
Triệu Nhã Trúc liên tục lắc đầu, điển tịch trong tay nàng liền hóa thành khói.
Thực Phù liếc Triệu Nhã Trúc một cái, trong lòng nàng có chút hoài nghi những hành động này của Triệu Nhã Trúc đều là để trêu nàng, căn bản không phải là muốn cho nàng điển tịch.
Chu Phàm thì mặc kệ, những gì nên nói đều nói rồi, hắn xoay người đi tu luyện, kỳ thật cái giá này của hắn không phải hô bừa, lần trước Thực Phù có thể trong khoảng thời gian ngắn gom đủ năm ngàn con sâu xám lớn, lần này khẳng định cũng có thể gom đủ tám ngàn con sâu xám lớn.
Đồng dạng hắn đã giải thích rõ nguy hại của tụt hậu ở mỗi một cảnh giới, Thực Phù sẽ không bỏ qua cơ hội tu luyện Bạo Phát Đoạn đến hoàn mỹ này.
Đợi sau khi Chu Phàm rời khỏi, Triệu Nhã Trúc mới dừng may vá nhìn về phía Thực Phù hỏi:
- Ngươi chuẩn bị làm thế nào?
- Nếu ngươi là ta, ngươi sẽ làm thế nào?
Thực Phù không đáp mà hỏi lại.
- Nếu là ta, ta khẳng định không muốn bị Chu Phàm uy hiếp như vậy, đầu tiên là bỏ qua hắn, tìm được một môn công pháp trình độ cao nhất của Bạo Phát Đoạn, nhưng vấn đề là ngươi ở thế giới bên ngoài có con đường như vậy không?
Triệu Nhã Trúc cười hỏi.
Thực Phù hơi trầm mặc một chút, lắc đầu nói:
- Không.
- Vậy chịu rồi, chỉ có thể tạm thời chịu đựng sự bóc lột của hắn, nếu không ngươi sẽ bị bỏ lại một đoạn ở Bạo Phát Đoạn.
Triệu Nhã Trúc nghiêm túc nói.
- Ta biết ngươi rất không cam lòng, cho nên ta từng nói với ngươi rồi, ngươi phải ở bên ngoài thế giới mau chóng tìm được hắn, đồng thời nghĩ cách khống chế hắn, nếu không hắn sẽ không bỏ qua cơ hội áp bức bóc lột ngươi, bởi vì quy tắc của thuyền, ngươi ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.
Thực Phù yên lặng nghe, nàng lắc đầu nói:
- Ta đã nỗ lực tìm hắn, nhưng vấn đề là cho dù tìm được hắn, ta tạm thời cũng không thể như ngươi nói, đánh bại hắn rồi khống chế hắn.
- Ngươi chắc biết ta không giúp được ngươi, chỉ có thể dựa vào chính ngươi nghĩ cách.
Triệu Nhã Trúc cười khổ nói:
- Bất kể là như thế nào, thực lực là tiền đề, ngươi là quyệt nhân đời thứ nhất, năng lực mạnh hơn quyệt nhân bình thường, năng lực cũng đang được khai phá vững bước, chỉ cần ngươi mau chóng đè thăng cảnh giới nhân loại của ngươi, vậy phối hợp năng lực của quyệt nhân đời thứ nhất, vẫn có cơ hội thắng hắn.
- Vả lại ngươi không phải là một thân một mình, đúng không?
Thực Phù do dự một chút nói:
- Đương nhiên là có người sẽ giúp ta, nhưng hắn cũng không thể chỉ có một mình.
- Sao hài tử ngươi đột nhiên lại biến thành ngốc như vậy?
Triệu Nhã Trúc lắc đầu cười khẽ một tiếng:
- Khi ngươi có thể tìm được hắn, kiên nhẫn chờ khi hắn một thân một mình mới động thủ, hữu tâm tính vô tâm, còn sợ không thể thắng sao?
Hai mắt Thực Phù hơi sáng lên, đây quả thật là một ý kiến hay, nhưng tiền đề vẫn là nàng phải mau chóng đề thăng thực lực của mình.
Đem đánh bại Chu Phàm rồi, lại nhốt hắn lại, đến lúc đó… Hừ!
Vừa nghĩ như vậy, tâm tình của Thực Phù biến thành sung sướng, nàng thầm nói với bản thân, đường là quanh co, nhưng tiền đồ là sáng lạn, để đạt được mục đích, cố nhịn một chút, chịu sự bóc lột của hắn cũng không phải là không thể.
- Ta biết rồi, ta sẽ mau chóng gom đủ tám ngàn con sâu xám lớn, hắn đã tiến vào Liên Mạch Đoạn, ta muốn thắng hắn thì không thể dừng lại ở một cảnh giới quá lâu.
Thực Phù hiểu rõ gật đầu.
- Ngươi hiểu là tốt rồi.
Triệu Nhã Trúc cười nói.
Sống nói chuyện ngắn ngủi giữa hai người, rất nhanh bởi vì Thực Phù phải rời khỏi Khôi Hà Không Gian mà kết thúc.
Sau khi Thực Phù rời khỏi, Triệu Nhã Trúc lại nghiêm túc thêu, mặt lộ nụ cười vui sương, lẩm bẩm:
- Cho dù có thông minh tới mấy, cũng vẫn là hài tử, tùy tiện mấy câu, đã khơi dậy cảm xúc của nàng rồi…
…
Theo sát hạch tới gần, thời tiết cũng biến thành càng lúc càng rét lạnh.
Buổi sáng ngày văn thí của thư viện đại khảo, Chu Phàm dậy sớm, hắn đẩy cửa sổ, phát hiện sương mù đầy trời, một mảng sương mù, gió lạnh phả vào mặt.
Cho dù không có tuyết, nhưng cũng có thể khiến hắn cảm thấy hàn ý trong thiên địa.
Với thể phách của Chu Phàm, cho dù hắn mặc quần áo mỏng, cũng sẽ không cảm thấy lạnh, nhưng hắn vẫn mặt đầy lo lắng.
Bởi vì ngay hôm kia, Chu Phàm đến thư viện gặp Cổ Ngạn, cho dù Cổ Ngạn đang dốc lòng nghiên cứu khai thác phối phương linh tửu, nhưng cũng không phải không để chuyện của Chu Phàm ở trong lòng.
Cổ Ngạn sớm đã hỏi thăm cho Chu Phàm, lần này thư viện rất trọng thị văn thí của lớp chữ Giáp, không lộ đề.
Rơi vào đường cùng, Chu Phàm chỉ có thể từ bỏ, hắn lại làm một số chuẩn bị cho văn thí, nhưng văn thí đối với hắn mà nói vẫn là hi vọng.