Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1128: Chương 1128: Sự quan tâm đến từ người lên thuyề
- Một ngày tốt nhất ăn hai đến ba viên, cũng là khoảng mười ngày có thể hoàn thành tu luyện của Liên Mạch Đoạn, tốc độ nhanh như vậy, ở Liên Mạch Đoạn đã có thể nói là thần tốc rồi.
Chu Phàm ặc một tiếng, hắn biết Triệu Nhã Trúc nói rất có lý, cho dù đan dược của Liên Mạch Đoạn không hạn chế số ngày ăn, nhưng một ngày kết nối hai mươi ba đạo khí mạch, không ai có thể bảo đảm sẽ xảy ra chuyện gì, còn không bằng ổn thỏa một chút, một ngày ăn hai ba viên thì tốt hơn.
- Nghe thì không tồi, đan dược của ngươi giá thế nào?
Chu Phàm rụt rè hỏi giá.
- Ngươi đã kết nối ra một khí mạch, vậy còn cần hai mươi ba viên…
- Không, ta chỉ cần hai mươi viên.
Chu Phàm cắt ngang Triệu Nhã Trúc, hắn đã xem qua Nhị Thập Tứ Mạch Khô Mộc Kinh, bốn đạo trước Liên Mạch Đoạn với công pháp của Nhị Thập Tứ Mạch Khô Mộc Kinh mà nói, không tính là khó, có thể bớt được chút nào hay chút nấy.
Triệu Nhã Trúc cười lạnh nói:
- Loại đan dược như này, chỉ có người dẫn dắt ngu xuẩn mới bán rời, hai mươi ba viên đan dược không dỡ ra bán lẻ, ngươi muốn hai mươi viên cũng có thể, nhưng vẫn là giá của hai mươi ba viên.
- Về phần giá thì…
Triệu Nhã Trúc trầm ngâm, lúc trước Chu Phàm câu cá khiến nàng có ấn tượng sâu sắc, nàng có chút không dám hô bừa giá, sợ Chu Phàm lại chạy đi câu cá.
Đến lúc đó người chịu thiệt chính là nàng.
- Ngươi còn một vạn sáu ngàn con sâu xám lớn, vậy thu của ngươi một vạn sáu ngàn con sâu xám lớn là được.
Triệu Nhã Trúc ngẩng đầu nói.
- Đắt.
Khóe mắt Chu Phàm giật kịch liệt, đây là muốn hắn táng gia bại sản, nữ nhân này đúng là ác.
- Ngại đắt thì thôi.
Triệu Nhã Trúc bình tĩnh nói,
- Ngươi đi câu cá đi, đi tới một trăm là có, nhưng mặt sông chỗ này Nhất Khí Đan mỗi lần có thể câu lên tối đa chỉ điều mười hai viên, đại đa số lúc là mười hai viên, nơi đó một mồi câu là hơn tám ngàn con sâu xám lớn.
- Ngươi có thể tính thử xem, nói chung của ta là cái giá này.
Sau khi Chu Phàm nghe xong, hơi biến sắc, trong lòng cấp tốc cân nhắc.
Nếu đi tới một trăm mét, có thể câu Nhất Khí Đan, dưới tình huống vận khí cực hạn, sử dụng cần câu tùy cơ, tám ngàn con sâu xám lớn một mồi câu có thể câu hai lần, từ đó câu lên hai mươi bốn viên Nhất Khí Đan.
Nhưng đây là tình huống vô cùng cực hạn, cho dù điếu vận của cho dù hắn luôn không tồi, nhưng có đôi khi cũng sẽ câu lên một số vật phẩm khá là kỳ lạ, hơi vô ý chút sẽ không thể không thể Nhất Khí Đan.
Cho dù là sử dụng cần câu dược vật, xác suất lớn hơn cần câu xám đậm một chút, nhưng cũng cần hai viên mồi câu, cũng chính là hơn một vạn sáu ngàn con sâu xám lớn mới có thể gom đủ Nhất Khí Đan hắn cần.
Ở trong đây, chỉ cần câu cá hơi có chút sai lầm, hắn không thể gom đủ Nhất Khí Đan, vậy sẽ kẹt ở cảnh giới Liên Mạch Đoạn này.
Đối với hắn bức thiết cần đề thăng cảnh giới để ứng đối thư viện đại khảo mà nói là chuyện rất bất lợi.
- Một vạn sáu ngàn con sâu xám lớn thì một vạn sáu ngàn con sâu xám lớn.
Chu Phàm do dự rối rắm một lúc rồi nói.
Triệu Nhã Trúc học khôn rồi, cái giá này nói đắt không đắt, nhưng cũng không rẻ, vừa hay kẹt giữa đường tâm lý của hắn.
Nếu là bình thường, hắn có thể sẽ lựa chọn hiểm cược một ván, nhưng hiện tại hắn quyết định ổn thỏa một chút thì tốt hơn.
Triệu Nhã Trúc thấy Chu Phàm đồng ý, nàng cười khẽ một tiếng, đây chính là một vụ mua bán không tồi.
Nàng vươn tay ra ngưng tụ quả cầu lưu ly của Chu Phàm trong sương mù, vươn tay, hút đi từng con sâu xám lớn, sâu xám lớn hóa thành quang mang, chui vào trong lòng bàn tay nàng, cho đến khi lấy đi một vạn sáu ngàn con sâu xám lớn, mới vẻ mặt thỏa mãn ngừng tay.
Chu Phàm nhìn trong quả cầu lưu ly của mình còn lại không đến hai trăm con sâu xám lớn, hắn thở dài.
Chờ thư viện đại khảo kết thúc, bất kể có thuận lợi tiến vào lớp chữ Giáp hay không, hắn đều phải nghĩ cách đi thu thập sâu xám lớn mới được!
Triệu Nhã Trúc vẫy vẫy tay, một đoàn sương mù bay về phía nàng, nàng vươn tay thò vào trong sương mù, lấy ra một bình sứ màu xanh lục, nàng từ trong đó đổ ra hai viên đan dược lấp lánh kim quang, mới đậy nắp bình lại, ném bình sứ cho Chu Phàm.
Chu Phàm tiếp nhận bình sứ, đối với vật phẩm giao dịch, hắn rất yên tâm, cũng không sợ số lượng đan dược Triệu Nhã Trúc đưa không đúng.
Hoàn thành giao dịch, Triệu Nhã Trúc không để ý tới Chu Phàm nữa, mà là đi sang một bên, từ sương mù trong lấy ra công cụ thêu, luyện tập.
Chu Phàm không vội tu luyện, mà là bước về phía Thực Phù đang tu luyện.
Thực Phù thấy Chu Phàm tới, nàng ngừng lại, nhìn Chu Phàm lạnh lùng hỏi:
- Có việc gì à?
- Không có gì, chỉ là muốn hỏi hiện tại ngươi là cảnh giới gì?
Chu Phàm quan tâm hỏi.
- Ta nghĩ cái này không liên quan gì tới ngươi.
Thực Phù vẫn nghiêm mặt nói.