Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1126: Chương 1126: Một mạch
Chu Phàm không mất bao nhiêu thời gian, ở trong khí mạch thái âm lợi dụng đại thụ đồ đã xem qua thông qua quan tưởng và chân khí trong khí mạch cấu tạo ra một bộ phận đại thụ, đó là một phần mười tán cây đại thụ.
Mỗi một khí mạch đều có thể quan tưởng ra một bộ phận của đại thụ, chỉ có hai mươi bốn khí mạch đại thành, hợp cùng một chỗ, mới là một hạt giống Võ Thế hoàn chỉnh.
Mà hạt giống Võ Thế trong khí mạch thủ thái âm về sau vẫn phải mỗi ngày kiên trì bền bỉ không ngừng quan tưởng, điều động chân khí khiến nó ư sụp đổ.
Sau khi hoàn thành tu luyện, Chu Phàm mới gõ chuông đồng, bảo điếm tiểu nhị đưa cơm canh cho hắn.
Theo thư viện đại khảo tới gần, cho dù là lên khách sạn trung đẳng của Cao Tượng Thành như Vân Lai Khách Sạn này, cũng đã đầy khách trọ, hắn đợi một hồi lâu, điếm tiểu nhị mới đưa tới hắn cơm chiều.
Cơm chiều đưa tới, Tiểu Quyển từ trên đầu hắn nhảy ra, ôm một cái chân vịt mà cắn.
Chu Phàm đã thấy quen rồi, hắn cầm đũa, cùng Tiểu Quyển ăn cơm chiều.
Ăn xong cơm chiều, Tiểu Quyển ôm bụng đã phình to ngửa mặt nằm trên bàn, trên khuôn mặt ngốc nghếch phát ra tiếng cười ngây ngô.
Mấy ngày gần đây không cần bôn tẩu ở dã ngoại, mỗi ngày đều có chân gà hoặc chân vịt cho nàng hưởng dụng, Tiểu Quyển cảm thấy rất hạnh phúc.
Chu Phàm chỉ hừ một tiếng, hắn thu thập đồ ăn một chút, mở cửa, bưng ra ngoài đặt trên ghế đẩu cạnh cửa.
Đợi tiểu nhị đi ngang qua sẽ thu dọn.
Chu Phàm đi cho tiêu cơm ở trong phòng, sau đó bắt đầu tu luyện thông thường, tu luyện hoàn thành tu luyện phức tạp, đã là đêm khuya.
Tiểu Quyển vẫn nằm trên bàn, nàng không ngờ đang ngủ.
Chu Phàm rửa mặt một chút, kéo chân Tiểu Quyển, xách ngược lên rung rung.
Đây không phải Chu Phàm không tôn trọng Tiểu Quyển, mà là Tiểu Quyển luôn không cho Chu Phàm chạm vào tóc bảo bối của nàng, hắn chỉ có thể xách chân nàng.
Chu Phàm vừa rung vừa gọi:
- Ê, dậy đi.
Tiểu Quyển mơ mơ màng màng mở mắt, nàng ngáp một cái, lại nhắm mắt.
Chu Phàm:
- …
Hắn chỉ có thể sầm mặt lại lay Tiểu Quyển.
Tiểu Quyển ngồi trên bàn, dụi dụi mắt,
- Chủ nhân, ta biết rồi, ngươi đi ngủ đi.
- Nhớ gác đêm cho ta, nếu xảy ra chuyện gì, những chân gà chân vịt đó không có đâu.
Chu Phàm xụ mặt nói.
Cho dù là ở khách sạn, cảnh giới nên có thì vẫn phải có.
Không chỉ là đề phòng trộm vặt, mà là quái quyệt.
Ở Cao Tượng Thành, thỉnh thoảng cũng sẽ xuất hiện sự kiện quái quyệt tập kích nhân loại, không phải là nơi nhất định an toàn.
Nhắc tới chân gà chân vịt, Tiểu Quyển hoàn toàn tỉnh táo, nàng liên tục gật đầu bảo Chu Phàm yên tâm đi ngủ.
Lúc này Chu Phàm mới nằm xuống ngủ.
Chu Phàm vừa ngủ, Tiểu Quyển phân thân ra mấy chục Tiểu Tiểu Quyển, nàng bảo Tiểu Tiểu Quyển canh gác thay nàng, nàng lại nằm xuống ngáy o o.
Đối với điều này Chu Phàm sớm đã biết rồi, nhưng các Tiểu Tiểu Quyển quả thật là tận chức tận trách gác đêm, hắn cũng chỉ mắt nhắm mắt mở coi như không thấy.
Sau khi Chu Phàm ngủ say xuất hiện ở thuyền gỗ, hắn trước tiên nhìn chung quanh một chút.
Thực Phù đứng ở đuôi thuyền, nàng dường như đang tu luyện một loại võ kỹ rất đặc thù, ngón tay tung bay, điểm vào trong không khí, phát ra tiếng bốp giống như roi quật.
Chu Phàm cũng không biết võ kỹ của nàng đến từ đâu, nhưng có thể nhìn ra uy lực của võ kỹ này có chút bất phàm.
Đáng tiếc võ kỹ không phải nhìn là có thể học được, hắn không nhìn kỹ.
Triệu Nhã Trúc đang ngồi trên bàn, trước người nàng đặt một đĩa sứ trắng, trên đĩa là mấy cây rau xanh.
Nàng cầm đũa nhìn đĩa sứ như lâm đại địch.
Nàng cảm thấy Chu Phàm đang nhìn nàng, nàng hơi ngẩng đầu nhìn Chu Phàm, sau đó nhướng mày, bởi vì Chu Phàm đã bước vào Liên Mạch Đoạn.
Có điều đây cũng không phải chuyện kỳ quái gì, dẫu sao Chu Phàm sớm đã thông qua câu cá đạt được công pháp Liên Mạch Đoạn hai mươi bốn khí mạch, đột phá chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Nàng thu hồi tầm mắt, nhìn rau xanh trên đĩa.
Rau xanh không có một chút nước béo nào.
Vẻ mặt Triệu Nhã Trúc rối rắm, nàng gắp một sợi rau xanh, giống như nuốt chửng.
Vừa nuốt vào, mặt nàng lập tức biến thành xanh mét, sắc mặt dữ tợn, rất nhanh chống tay lên bàn nôn khan.
Chu Phàm ngạc nhiên nhìn, hắn đi tới nói:
- Ngươi ăn thức ăn gì thế? Khó ăn lắm à?
Thực Phù cũng tò mò dừng tu luyện.
Ở trong mắt Chu Phàm và Thực Phù, đây dường như chính là rau xanh bình thường, nhưng trong lòng bọn họ lại nghĩ, Triệu Nhã Trúc ăn thống khổ như vậy, khẳng định không phải rau xanh bình thường, nói không chừng là linh thực đặc thù nào đó.
Triệu Nhã Trúc nôn một lúc, vẫn không nôn ra, nhưng khuôn mặt mập mạp của nàng đã khôi phục thần sắc trước đó, chỉ lắc đầu trầm giọng nói:
- Đây là rau xanh bình thường mà thôi, ta trời sinh có bệnh kén ăn, bất kể ăn gì cũng cảm thấy rất khó ăn.