Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1120: Chương 1120: Ẩn Tuyến Lô
Chu Phàm trầm ngâm một chút, hắn kể lại cảnh ngộ khi mình nuốt phục Huyễn Linh Quả.
Có lẽ Triệu Nhã Trúc có thể giải đáp nghi vấn của hắn.
Thực Phù nghe mà trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi, nàng rất hoài nghi, nếu nàng gặp phải mộng cảnh thứ nhất mà Chu Phàm nói, có thể thoát khỏi hay không.
Triệu Nhã Trúc nghe xong, nhíu mày, hai mắt nhìn về phía Chu Phàm mang theo một tia chấn động chỉ chợt lóe rồi biến mất, rất nhanh nàng liền bình tĩnh lại cười khẩy nói:
- Nếu không phải thuyền vào thời điểm mấu chốt cứu ngươi, có lẽ ngươi đã chết rồi.
- Cái này thì ta cũng biết, nhưng ngươi biết đó vì sao quái quyệt đó muốn đối phó ta không? Còn cả quái quyệt đó rốt cuộc là quái quyệt cấp bậc gì?
Chu Phàm nhìn Triệu Nhã Trúc gấp giọng hỏi.
Triệu Nhã Trúc liếc Chu Phàm một cái nói:
- Vì sao quái quyệt đó muốn đối phó ngươi, ta đoán có liên quan tới ngươi là người lên thuyền, nhưng ta không dám khẳng định.
- Trước kia có quái quyệt từng công kích người lên thuyền à?
Chu Phàm lại mở miệng hỏi.
- Theo ta biết thì không.
Triệu Nhã Trúc cười cười nói.
Sắc mặt Chu Phàm trầm xuống, điều này đúng là bất thường, có điều hắn đã sớm biết, mình có chút khác với người lên thuyền khác, thuyền rất chú ý tới mình chính là một chứng cứ rõ ràng.
- Còn nữa, theo ta đoán, việc này vẫn chưa kết thúc.
Trên mặt Triệu Nhã Trúc lộ ra vẻ vui sướng khi người khác gặp họa.
- Đây là có ý gì? Quái quyệt vẫn có thể tới tìm ta sao? Đó là quái quyệt gì?
Chu Phàm ngẩng đầu nhìn Triệu Nhã Trúc hỏi,
- Ta có thể vì mấy vấn đề này thanh toán sâu xám làm thù lao.
Đây chính là vấn đề lớn dính dáng tới sinh mệnh của hắn, Chu Phàm sẽ không keo kiệt những sâu xám đó.
- Giá trị của vấn đề này khác với vấn đề bình thường.
Nụ cười trên mặt Triệu Nhã Trúc thu liễm trịnh trọng nói:
- Không phải ta cố ý nâng giới, mà là tin tức về quái quyệt quá đắt.
- Ngươi muốn nhận bao nhiêu?
Chu Phàm nhíu mày hỏi.
- Năm trăm con sâu xám lớn.
Triệu Nhã Trúc nghĩ một chút rồi nói.
Chu Phàm do dự một chút nói:
- Được.
Hắn lại nhìn về phía Thực Phù ở bên cạnh hỏi:
- Ngươi muốn nghe không? Muốn nghe thì đưa ta hai trăm năm mươi con sâu xám lớn, không muốn nghe thì ta bảo Triệu cô nương che chắn thính giác của ngươi.
Có một loại gọi là di dời nợ nần, có người phụ tá, đương nhiên nghĩ cách khiến nàng gánh vác nợ nần cùng mình.
Thực Phù hừ lạnh một tiếng, nàng đương nhiên muốn nghe.
Thấy Thực Phù không phản đối, hắn mới nhìn về phía Triệu Nhã Trúc.
Triệu Nhã Trúc xòe tay, sương mù bay về phía nàng, hai quả cầu lưu ly một lớn một nhỏ trong không trung hiện ra.
Hai quả cầu lưu ly đều dựng sâu xám lớn.
Chu Phàm thấy vậy cười hỏi:
- Quả cầu lưu ly của tiểu gia hỏa ly có bao nhiêu con sâu xám lớn?
Hắn mấy ngày nay một mực ở Cao Tượng Thành, không có thời gian đi thu thập sâu xám lớn, nhưng quả cầu lưu ly của Thực Phù lại một mực đang gia tăng sâu xám lớn.
- Nàng có sáu ngàn ba trăm bốn mươi hai con sâu xám lớn.
Triệu Nhã Trúc cười nói.
- Ngươi gần đây lười đi rồi, chỉ có một chút như vậy thôi à?
Chu Phàm có chút bất mãn nói.
Thực Phù cười lạnh nói:
- Ta không nợ ngươi sâu xám lớn, ngươi quản được à?
Thực Phù nói không sai, cho dù khấu trừ hơn năm ngàn lúc trước nợ, nàng vẫn còn lại không ít.
- Cũng không thể nói như vậy, chờ khi ngươi có việc cầu ta, sâu xám lớn của ngươi khẳng định không đủ dùng, đến lúc đó lại tốn thời gian đi thu thập, một đi một về chẳng phải sẽ lãng phí không ít thời gian à.
Chu Phàm rất có kinh nghiệm nói.
Thực Phù nghiêm mặt không cãi lại.
- Triệu cô nương, ngươi có thể giúp ta một việc nhỏ không, di chuyển sâu xám lớn nàng nợ ta vào trong quả cầu lưu ly của ta đi, phần nàng không nợ thì để lại ở chỗ nàng, bằng không ta cứ phải nhớ thì quá phiền.
Chu Phàm nhìn về phía Triệu Nhã Trúc nói.
Cho dù về nguyên lý mà nói, sâu xám của hai quả cầu lưu ly đều thuộc quyền sở hữu của Chu Phàm, hắn muốn dùng thì tùy thời đều có thể dùng, cho dù Thực Phù muốn phản đối cũng vô dụng.
Nhưng Chu Phàm nghĩ nếu hắn từng có ước định với Thực Phù, không đến lúc bất đắc dĩ không thể tùy tiện sử dụng những sâu xám lớn vẫn chưa thuộc về hắn, bằng không Thực Phù khẳng định sẽ tiêu cực bãi công, điều này đối với hắn mà nói, không phải là chuyện tốt.
Triệu Nhã Trúc cười nói:
- Vậy ta dù sao cũng phải có một chút lợi ích chứ? Ta muốn một lần thu của ngươi năm mươi con sâu xám lớn, sau này những điều động này ta đều giúp ngươi làm, ngươi cảm thấy sao?
- Được, cho ngươi.
Chu Phàm có chút không biết phải nói gì.
Triệu Nhã Trúc rất nhanh thu lấy thù lao câu hỏi, đồng thời tiến hành tính toán dịch chuyển sâu xám lớn trong hai quả cầu lưu ly cho Chu Phàm.