Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1119: Chương 1119: Đối mặt (2)
Quái quyệt đầu là từng đoàn hắc tuyến lay động không có mắt, nhưng Chu Phàm lại cảm thấy nó đang chăm chú nhìn mình.
Ác ý ép về phía Chu Phàm, da trên người hắn vỡ ra từng lỗ máu, máu tươi chảy xuống.
Chu Phàm bị ác ý đó ép cho cong lưng, trên mặt hắn lộ ra vẻ dữ tợn thống khổ.
Quái quyệt này chỉ là thể hiện ác ý đối với hắn, đã khiến cho thân thể hắn rơi vào trạng thái sụp đổ.
Quái quyệt như vậy, cho dù không phải không thể biết cấp thì cũng không kém là bao.
- Vì sao? Vì sao nó lại xuất hiện ở trong mộng cảnh Huyễn Linh Quả dẫn tới?
Trong lòng Chu Phàm cảm thấy rất khó hiểu, đầu óc hắn đang chuyển động nhanh chóng, hi vọng có thể tìm được phương pháp thoát ly sơn cốc này.
Hắn đoán sơn cốc này chắc cũng là một loại ảo tượng, chỉ là quái quyệt có phải ảo tượng hay không thì hắn cũng không biết.
Nhưng hiện tại quan trọng nhất là thoát khỏi đây.
Chỉ là làm thế nào để thoát khỏi?
Chu Phàm không biết, máu trên người hắn càng chảy càng nhiều, ý thức của hắn cũng bắt đầu biến thành có chút mơ hồ.
Lúc này dưới chân hắn có sương khói màu xám bốc lên, một con rối gỗ hình người màu đen đỏ hắn trước người hắn, rối gỗ chỉ có hốc mắt trống rỗng, trên người hiện lên từng văn lộ vặn vẹo.
Chu Phàm vì hơi ngẩn ra, đây là Mộng Ngẫu!
Trên người Mộng Ngẫu bốc ra một lượng lớn sương mù, sương mù thổi quét về phía Chu Phàm, thân ảnh của Chu Phàm thân ảnh của Chu Phàm trong sơn cốc này.
Làm xong tất cả, Mộng Ngẫu bắt đầu sụp đổ thành từng khối vụn gỗ.
Sơn cốc lại khôi phục yên tĩnh.
Cự ảnh trăm trượng đứng sừng sững một lúc trong thiên địa, thân ảnh bắt đầu mờ đi, nó biến mất, sơn cốc mới dần dần sụp đổ.
Trong nháy mắt Chu Phàm mở mắt, đầu tiên là cảnh giác nhìn xung quanh, phát hiện mình đang ở trong phòng khách sạn, mà Tiểu Quyển thì ở ngay trước mắt hắn, hắn mới thở phào.
Nhưng nghĩ tới sơn cốc vừa đó, lưng hắn lập tức toát mồ hôi lạnh, sắc mặt hơi trắng bệch, nếu không phải Mộng Ngẫu đột nhiên xuất hiện, khả năng có thể đã chết rồi.
Quái quyệt đó là thế nào?
- Chủ nhân, ngươi cuối cùng cũng tỉnh rồi, vừa rồi hù chết Tiểu Quyển, sau khi ngươi nhắm mắt lại, có một đoàn quang mang đen đỏ kỳ quái đột nhiên từ cửa sổ xông vào, chui vào trong thân thể của ngươi…
Tiểu Quyển nhẹ nhõm cười nói.
Sắc mặt Chu Phàm lập tức biến thành ngưng trọng, hắn trầm giọng nói:
- Ngươi nói có một đoàn quang mang đen đỏ chui vào trong cơ thể của ta, ngươi kể lại chi tiết một chút đi.
Tiểu Quyển ngây ra một thoáng, vội vàng kể lại chi tiết chuyện phát sinh sau khi Chu Phàm tiến vào mộng cảnh.
Kỳ thật không có khác biệt quá lớn với miêu tả vừa rồi của nàng, chỉ là có thêm một số chi tiết nhỏ.
Sau khi Chu Phàm nghe xong, sắc mặt biến thành âm tình bất định.
Chu Phàm rất dễ đoán ra một sự thực, mộng cảnh của Huyễn Linh Quả có lẽ là chịu sự ảnh hưởng của quang mang đen đỏ đột nhiên xuất hiện đó, mà biến thành nguy hiểm.
Mà sau khi hắn thoát khỏi mộng cảnh thứ nhất, lại tiến vào trong sơn cốc kỳ quái, đụng phải quái quyệt, cũng có liên quan tới quang mang đen đỏ.
Mà quang mang đen đỏ và quái quyệt, chỉ sợ cũng có liên hệ nhất định.
Nhưng vấn đề là vì sao quái quyệt đó lại đột nhiên tìm tới ta, là muốn giết chết ta sao? Chu Phàm có chút khó hiểu nghĩ.
Nếu xuất hiện là Âm Quy hoặc là Niệm Yểm, hắn đều có thể lý giải, nhưng quái quyệt này hắn cũng chỉ là từng thấy quyệt tượng của nó mà thôi, không cần thiết phải hạ tử thủ với hắn chứ?
Tâm tình của Chu Phàm rất trầm trọng, Mộng Ngẫu xuất hiện cuối cùng, lúc trước là hắn bắt giữ thay Yên Chi, nhưng Yên Chi sớm đã ngủ say, Mộng Ngẫu không thể là Yên Chi đang dùng, chắc là thuyền đang dùng.
Hắn cảm thấy việc này rất có thể có liên quan rất lớn tới thuyền và người lên thuyền như hắn.
Cũng bởi vậy Chu Phàm ngồi khoanh chân, vận chuyển Vạn Tượng Khí Vũ Công, nội thị khí khiếu, phát hiện ba trăm sáu mươi khí khiếu đã ngưng tụ ra ba trăm sáu mươi ngân vũ, hắn thậm chí không có lòng muốn kiểm tra uy lực của Bạo Vũ Linh.
Mà là lắc chuông đồng khách sạn, để tiểu nhị đưa đồ ăn và chân vịt tới.
Sau khi Chu Phàm và Tiểu Quyển ăn no, lúc này màn đêm đã buông xuống.
Chu Phàm ép mình phải tập trung tinh thần, sau khi hoàn thành tu luyện thông thường, hắn mới đi rửa mặt, lại nằm trên giường, nhắm mắt ngủ.
Trên thuyền vẫn là sương mù lượn lờ vạn năm không thay đổi.
Chu Phàm vừa xuất hiện ở trên thuyền, hắn không để ý đến Triệu Nhã Trúc và Thực Phù ở bên cạnh, mà là cúi đầu nhìn giáp bản nói:
- Thuyền, có phải ngươi đã cứu ta không? Quái quyệt đó rốt cuộc là sao? Vì sao nó lại nhằm vào ta?
Chu Phàm kiên nhẫn đợi một lúc, nhưng thuyền không đáp lại.
Hắn thở dài tiếc nuối, xem ra thuyền không muốn nói với hắn.
- Sao thế?
Triệu Nhã Trúc bước mà đến, nàng có chút hứng thú hỏi:
- Ngươi ở bên ngoài đã xảy ra chuyện gì à?