Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1118: Chương 1118: Đối mặt
Chu Phàm kinh hãi, hắn bỗng nhiên hiểu được, thanh âm đập vào màn vải, là người ở phía trước dùng mũi chân đá.
Đột nhiên, một đôi tay thối rữa phát ra mùi cá chết từ trong bóng tối vươn ra, bịt lấy mặt hắn.
Ngọn đèn cuối cùng cũng tắt, xung quanh biến thành đen xì.
Không còn một chút ánh sáng.
Bàn tay ấn lên hai bên Chu Phàm lạnh lẽo mà thô ráp, hắn ngửi được mùi tanh hôi phát ra trong không khí.
Máu của hắn cũng theo hàn ý từ bàn tay truyền đến thì giống như kết ra từng tầng hàn ý, cả người hắn giống như bị đóng băng, không thể nhúc nhích.
Đôi tay thối rữa đó bắt đầu dùng sức, lắc lắc đầu hắn.
Cổ truyền đến từng đợt đau đớn khiến hắn không thể không xoay người, trong lúc này mấy lần mấy lần một mực muốn giơ tay, lại không thể nâng lên được.
Trong một mảng đen xì, hắn nhìn thấy hai đôi mắt vàng.
Đèn lưu ly hắn một mực xách trong tay, không biết vì sao lại đột nhiên sáng lên.
Quang mang xua đuổi hắc ám, cũng khiến cho hắn thấy rõ chủ nhân của đôi tay thối rữa trước người.
Trên cổ thô to của nó mọc hai cái đầu phân nhánh, một là của tiểu Liên, một là của A Diệu, mặt bọn họ đen xì tím tái, có từng mủ vàng lồi lên, mắt vàng khè đang nhìn chằm chằm hắn.
Mắt của hắn bị con mắt sáng vàng đó không cho đau nhói, toàn thân bắt đầu nóng lên.
Hai cái đầu người mở miệng, trong miệng toàn là dòi bọ mấp máy, bọn họ đang đồng thanh lên tiếng:
- Ngươi vẫn chưa nhớ ra à?
Nhớ ra gì? Toàn thân hắn run rẩy, hắn lờ mờ cảm thấy mình dường như quên chuyện rất trọng yếu nào đó.
A Diệu và tiểu Liên nhếch môi, bọn họ đang cười, càng cười miệng càng ngoác lớn ra, căng như quả bóng cao su, hai hàm trên dưới mọc ra răng sắc bén, bọn họ gần như đang ngâm xướng:
- Nếu ngươi thật sự không nhớ gì, vậy chúng ta có thể ăn ngươi, đây là chính ngươi nói.
Nhớ gì? Trên trán hắn hiện gân xanh, lo lắng nhớ lại.
Hai cái miệng ngoác ra đó cách hắn càng lúc càng gần, giống như muốn cắn nuốt hắn vậy, hắn ngửi được khí tức thối rữa, bỗng nhiên nhớ được rồi.
Hắn mới là chủ nhân của căn phòng này.
Người treo bồng bềnh trong phòng là bọn họ cùng bắt tới.
Nhãn cầu của hắn cũng biến thành màu vàng sáng.
Diệu và tiểu Liên dừng động tác, bọn họ biết hắn đã trở lại.
Nhưng hắn không dừng lại, miệng hắn giống như bồn máu, nuốt xuống cái đầu vô cùng ghê tởm đó của A Diệu.
Mắt Tiểu Liên co rút lại, nàng phát ra tiếng rít không thể hiểu được, há miệng táp tới Chu Phàm.
Nhưng miệng của Chu Phàm lại lớn hơn miệng của nàng, giống như một cánh cửa lớn sắc bén phủ kín răng cưa, cắn nuốt cả người nàng rồi nhai nuốt.
Giống như đang ăn đồ ăn ngon nhất thế gian.
Sau khi nuốt vào bụng, Chu Phàm lại quỳ gối nôn, hắn làm như vậy là vì hắn nghĩ tới hắn là chủ nhân của căn phòng, đồng thời cũng nhớ được thân phận chân chính của mình.
Đây là mộng, hắn muốn thoát ly khỏi mộng cảnh, chỉ có giết người hai đầu này.
Nhưng hắn vẫn cảm thấy khủng bố ghê tởm, hắn cũng quên mình ở trong mộng cảnh rốt cuộc đã ăn bao nhiêu sủi cảo, hắn thiếu chút nữa thì lưu lạc vĩnh hằng trong mộng cảnh này.
- Tại sao lại như vậy? Không phải nói không có nhiều nguy hiểm à?
Hắn vừa nôn khan, vừa kỳ quái nghĩ.
Lúc ấy miêu tả của hắc long đối với Huyễn Linh Quả là nói dưới trạng thái giao dịch, không có lý do nào lại lừa hắn.
Nhưng giấc mộng này ở trong mắt Chu Phàm thì còn nguy hiểm hơn mộng của Mộng Ngẫu và khí quỷ.
Căn phòng bắt đầu nứt vỡ, những người máu treo lơ lửng, bàn gỗ, hòm gỗ xám đều hóa thành điểm sáng màu xám chậm rãi tiêu tán.
- Nhưng cũng may tất cả những điều này đều kết thúc rồi.
Chu Phàm thở phào.
Nhưng tất cả nứt vỡ, hắn lại không giống như trước kia, thoát khỏi ảo tượng, quang ảnh không ngừng biến ảo, hắn xuất hiện trong sơn cốc đá đen.
Trong sơn cốc cây cỏ héo rũ, tràn ngập cô khí tức tử vong cô quạnh.
- Chẳng lẽ lại tiến vào mộng cảnh mới à?
Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, có điều rất nhanh hắn lại lắc đầu,
- Không đúng, ta vẫn duy trì ý thức tỉnh táo.
Ngay khi Chu Phàm nhấc chân tiến về phía trước mấy bước, muốn nhìn xem nơi này là sao, sơn cốc rung rung.
Đất rung núi chuyển, giống như phát sinh một hồi địa chấn, loại chấn động ss chỉ duy trì một thoáng liền dừng lại, sơn cốc khôi phục yên tĩnh.
Chu Phàm nhìn xung quanh, rất nhanh ánh mắt hắn nghiêm lại.
Trong đỉnh núi sương trắng lượn lờ phía trước hắn, có một cái bóng to lớn như ẩn như hiện từ trong sương trắng hiện ra, hình người cao tới trăm trượng, đầu của nó tỏa ra hắc tuyến quỷ dị, vô số hắc tuyến đang chậm rãi lay động.
Toàn thân Chu Phàm cứng lại, mắt hắn co rút lại nhìn chằm chằm cái bóng to lớn đứng trong sương trắng đó.
Hắn từng thấy nó rồi.
Lần đầu tiên khi ra khỏi Tam Khưu Thôn, hắn thông qua quyệt tượng từng thấy ba loại quái quyệt khác nhau, nó chính là một loại trong đó, chỉ có điều lúc ấy có mấy cái bóng to lớn như vậy, mà hiện tại lại chỉ có một.