Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1117: Chương 1117: Hòm và vải đe

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Vì sao hắn lại xuất hiện ở đây?

Vì sao nữ nhân điên đó mỗi ngày phải đưa cơm cho hắn?

Hắn nghĩ tới việc này, đầu giống như sắp nổ tung, hắn dùng tay xoa đầu.

- A Diệu, A Diệu, ngươi mau tới cứu ta.

Hắn lại nhẹ giọng lẩm bẩm, hi vọng A Diệu có thể mang hắn ra khỏi nơi quái quỷ này.

Nhưng rất nhanh vừa nhớ tới A Diệu, trên mặt hắn lại lộ ra vẻ hoảng sợ.

Bởi vì hắn nhớ tới chân của A Diệu què rồi. Hắn nghĩ tới, A Diệu cắt thịt ở đùi mình làm sủi cảo cho hắn ăn.

Hắn lại nôn mửa.

Toàn thân hắn run rẩy, hai kẻ điên này…

Nôn một lúc, cảm thấy thứ trong dạ dày đã hết sạch, sắc mặt hắn tái mét dùng tay chống ghế ở hai bên, thử đứng lên.

Hắn muốn rời khỏi nơi này, bằng không hắn sợ mình có một ngày sẽ bị hai kẻ điên đó băm thành thịt vụn để làm vằn thắn.

Dục vọng cầu sinh cường đại khiến hắn miễn cưỡng đứng lên, mặt hắn lộ vẻ vui mừng, thì ra hắn không phải không thể động đậy, hai chân hắn chỉ đã tê rần mà thôi.

Rất nhanh hắn lại hai chân run rẩy bước ra một bước… Hai bước…

Hắn từng bước tiến tới cửa gỗ, hắn không nhìn màn vải ở bên trái xem, cũng không nhìn hòm gỗ xám trên mặt đất.

Hiện tại hắn chỉ muốn rời khỏi nơi này.

Đi vào trong bóng tối, hắn lần mò tới trên vách tường chỗ lúc trước A Diệu và tiểu Liên ra vào, hi vọng có thể tìm được tay nắm cửa.

Chỉ là hắn không tìm thấy gì.

Hắn tìm một lúc, thiếu chút nữa thì muốn tát cho mình hai cái, lại bước nhanh về bên cạnh bàn, xách đèn lưu ly lên.

Hắn lại quay lại chỗ cũ, nhìn tường gỗ màu xám.

Ánh đèn chiếu tới, hắn khẳng định có thể tìm được cánh cửa đó.

Chỉ là hắn lại ngây đơ, ánh đèn chiếu sáng tường gỗ, nhưng không nhìn thấy dấu vết của cửa.

- Cửa đâu? Không có cửa sao bọn họ vào được?

Hắn điên cuồng đẩy vách tường, ý đồ đẩy ra một cánh cửa.

Nhưng tường gỗ lại rắn chắc hơn hắn nghĩ, hắn không thể đẩy ra được cánh cửa trên tường này.

- Không có cửa… Không có cửa.

Hắn lẩm bẩm, bỗng nhiên nghĩ đến một sự thực khiếp người hơn.

Nếu không có cửa, A Diệu và tiểu Liên phải chăng vẫn ở trong phòng?

Vừa nghĩ tới A Diệu và tiểu Liên trốn trong chỗ tối lén lút nhìn trộm mình, hắn cảm thấy máu của mình giống như ngưng kết.

- Không đâu, không đâu, nếu bọn họ ở đây, vì sao ta lại không nhìn thấy bọn họ?

Hắn giơ đèn lên cấp tốc quay người, không nhìn thấy A Diệu và tiểu Liên đứng sau lưng mình, cũng không nhìn thấy A Diệu và tiểu Liên đứng ở góc tối, hắn mới thở phào.

Nhưng hắn lại hít thở dồn dập, hắn nhìn chằm chằm màn vải màu đen ở đối diện.

A Diệu và tiểu Liên có phải trốn phía sau màn vải không?

- Ta có nên đi xem thử không?

Hắn thở phì phò, cảm thấy tim của mình đập càng lúc càng nhanh.

Hắn chậm rãi di chuyển tới bên cạnh bàn, hắn không dám nhìn màn vải màu đen nữa, trong lòng nghĩ nên làm thế nào cho phải?

Rất nhanh hắn nhìn về phía hòm gỗ xám.

- nữ nhân điên Tiểu Liên đó nói hòm gỗ xám là ta bảo khiến nàng mang đến, nhưng ta không nhớ rõ, trong rương rốt cuộc có gì?

- Có lẽ nàng gạt ta, nhưng cũng có thể trong rương sẽ có vũ khí có thể dùng được, như vậy nếu trốn sau màn vải là A Diệu và tiểu Liên, vậy ta cũng không phải tay không tấc sắt…

Hắn nghĩ như vậy, giống như ma xui quỷ quyết định mở hòm, hắn ngồi xổm xuống quan sát hòm.

Hòm không đóng đinh, hắn dùng sức lật mặt rương là xem.

Trong rương cao tới đầu gối là một nữ nhân cả người cong lại thành hình cầu, nếu không, hòm chỉ to chừng ấy căn bản không chứa được.

Tay chân nữ nhân trong hòm vặn thành một đoàn, mặt nàng hướng lên trời, trên mặt trát phần trắng, hai má đỏ hồng, môi đánh son, hai mắt giống như tro tàn đang nhìn hắn.

Hai hàm răng của hắn run run, cho dù nữ nhân trang điểm đậm, nhưng hắn vẫn nhận ra được.

Đây là tiểu Liên.

Tiểu Liên ở trong hòm.

Tiểu Liên ở trong hòm, vậy người vừa nói chuyện với hắn, trên người cắt đi huyết nhục là ai?

Hắn nhìn nữ nhân đã chết trong hòm, hắn sợ tới dạ dày cuộn lại, nếu không phải hắn đã nôn hai lần, có lẽ lại nôn tiếp rồi.

Xung quanh giống như biến thành càng lúc càng tăm tối.

Cảm giác này khiến hắn quay đầu nhìn về phía đèn trong tay.

Ngọn đèn đã sắp hết dầu, hắn nhận rõ sự thực này lập tức hoảng loạn, nếu lâm vào trong bóng tối, A Diệu và tiểu Liên không biết có phải tiểu Liên hay không đang trốn trong chỗ tối sẽ đối phó hắn thế nào?

Hắn cầm đèn càng lúc càng tối, cố lấy hết dũng khí, hai chân run rẩy bước về phía màn vải màu đen.

Hắn phải trước khi đèn tắt, nhìn xem trong màn vải có gì.

Màn là treo, hắn dùng lực kéo xuống, ánh đèn tăm tối chiếu tới.

Bên kia màn là từng con người trần truồng, có khoảng mười lăm người.

Những người này miệng bị bịt vải, trên người đầy những vết thương lõm xuống, giống như dùng dao sắc bén cắt thịt trên người xuống, bọn họ vẫn còn sống, ý thức vẫn tỉnh táo, hai mắt trợn lên, sợ hãi nhìn Chu Phàm.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...