Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1116: Chương 1116: Khách tới (2)
Toàn thân hắn lạnh toát, tim giống như nhảy ra khỏi lồng ngực, bên trong màn vải rốt cuộc có gì?
Tiếng gõ cửa rồi căn phòng tĩnh lặng đặc biệt chói tai.
Bởi vì tiếng gõ cửa này, màn vải màu đen ngừng lay động.
- A Phàm, là ta.
Đây là thanh âm mềm mại của một nữ tử,
- Ta có thể vào không?
Tiểu Liên tới rồi.
- Tiểu Liên, ngươi mau vào đi.
Hắn vội vàng hô lên.
Tiểu Liên tới, khiến sự sợ hãi trong lòng hắn cấp tốc biến mất.
Cửa két một tiếng bị đẩy ra, một nữ tử cầm thứ gì đó đi tới bên này.
Cho đến khi tới gần nơi có đèn chiếu, Chu Phàm mới nhìn rõ bộ dạng của tiểu Liên.
Khuôn mặt Tiểu Liên thanh lệ, trang điểm nhẹ khiến nàng tăng thêm một phần mị lực không đậm không nhạt.
Nàng đang xách một hòm gỗ vuông, hòm gỗ cao tới đầu gối người trưởng thành, nàng nâng rất phí sức.
Nàng để hòm gỗ trên sàn cạnh bàn, phát ra tiếng bùm, mới vỗ tay cười hỏi:
- Làm sao vậy? Vì sao ngươi lại sợ như vậy?
- Bên trong màn dường như có thứ gì đó?
Chu Phàm hoang mang dùng tay chỉ vào màn vải nói.
- Sao có thể như vậy được?
Tiểu Liên mỉm cười lắc đầu,
- Nơi đó có cửa sổ, là gió từ cửa sổ thổi vào dọa tên nhát gan ngươi đó.
- Thì ra là gió à.
Hắn thở phào như trút được gánh nặng.
- Bằng không thì ngươi cho rằng là gì?
Mặt Tiểu Liên dưới ánh đèn, biến thành càng mỹ lệ hơn.
Nhưng Chu Phàm nhìn khuôn mặt này, không biết vì sao, hắn cảm thấy giống như có nước lạnh rót vào tim, mang tới cho hắn một trận hàn ý quái dị.
- Ta có đẹp không?
Tiểu Liên cười hỏi.
- Đẹp.
Chu Phàm gật đầu nói như máy móc.
- Vậy so với ngày hôm qua có đẹp không.
Tiểu Liên lại chớp chớp mắt hỏi.
- Đẹp hơn hôm qua.
Chu Phàm cười nói, hắn không biết vì sao mình lúc này lại cười.
- Tên ngốc này, sao không biết nói chuyện như vậy?
Tiểu Liên dùng ngón tay như ngọc ấn nhẹ vào trán hắn, oán trách nói:
- Vậy chính là nói bộ dạng của ta ngày hôm qua xấu.
Chu Phàm ý thức được mình nói sai rồi, xấu hổ cười một tiếng, nhìn về phía hòm gỗ để trên sàn, thuận tiện nói sang chuyện khác hỏi:
- Trong hòm là gì thế?
Tiểu Liên hơi ngẩn ra nói:
- Ngươi không biết à? Ngày hôm qua ngươi bảo ta mang đến mà.
- Là ta bảo ngươi mang đến à?
Chu Phàm hơi sửng sốt, hắn hoàn toàn không có ký ức.
- Ngươi khẳng định là trêu ta.
Tiểu Liên bật cười khanh khách:
- Nếu ngươi quên, vậy thì nhớ lại đi, không thì đoán cũng được. A Diệu tới đưa cơm cho ngươi chưa?
- Vừa đưa rồi, về sau hắn có việc lại đi rồi.
Chu Phàm không hỏi chuyện cái hộp, mà là trả lời câu hỏi của tiểu Liên.
- Vậy hắn chắc rất lâu nữa vẫn không trở lại.
Trên mặt tiểu Liên lộ ra vẻ đỏ bừng,
- A Phàm, ngươi chờ một chút.
- Chờ cái gì?
Chu Phàm lại đờ đẫn.
Tiểu Liên nổi giận lườm Chu Phàm một cái, dường như đang trách ở biết rõ còn cố hỏi.
Nàng không nói nữa, mà là cởi đai lưng, lộ ra mạt hung xanh như ẩn như hiện.
Mắt Chu Phàm trợn tròn, hắn không cảm thấy máu nóng sôi trào, ngược lại là lông tóc toàn thân dựng đứng lên.
Trong lòng Chu Phàm dường như có thanh âm đang hò hét khiến hắn đừng nhìn nữa, nhưng hắn lại không kịp mở miệng nói ra, khi hắn vừa hơi mấp máy muốn tiểu Liên dừng lại, tiểu Liên đã vén mạt hung về phía trước mấy tấc.
Đây vốn là é động tác rất hương diễm dụ hoặc, nhưng mắt Chu Phàm đột nhiên co rút lại, da đầu hắn run lên từng đợt, đầu giống như tùy thời sẽ phát nổ vậy.
Bụng của nàng lõm xuống, lộ ra huyết nhục ngưng kết, lờ mờ có thể thấy từng đoạn xương trắng ởn, đây hiển nhiên là bị lấy đi một bộ phận huyết nhục mà dẫn tới.
- Đây là… Đây là…
Sắc mặt Chu Phàm trắng bệch, yết hầu giật giật, câu nói kế tiếp không nói ra được.
- Thích không?
Tiểu Liên vẫn cười hỏi.
Nhưng nụ cười của nàng khiến hắn sợ hãi từ tận đáy lòng, hắn lắc đầu:
- Vì sao… Vì sao… Bụng của ngươi…
- Ngươi ngủ nhiều tới hồ đồ rồi à?
Tiểu Liên hừ khẽ một tiếng, có chút bất mãn nói:
- Đây là lấy xuống làm nhân sủi cảo cho ngươi, ngươi mỗi ngày đều ăn, sao lại hỏi cái này, ngươi xem chân của ta…
Tầm mắt của hắn không nhịn được mà di chuyển xuống phía dưới, hắn giật mình, nếu không hắn ngồi, sớm đã ngã bệt xuống đất rồi.
Trên hai chân của nữ nhân toàn là vết sẹo huyết nhục gồ ghề, xương trắng ẩn hiện, đó đều là từng khối huyết nhục bị cắt xuống mà dẫn tới.
Hắn nghĩ tới sủi cảo mình vừa ăn, sủi cảo trước kia ăn, hắn cuối cùng không nhịn được ọe một tiếng, tựa vào bàn mà nôn.
Hắn vừa nôn xong liền cảm thấy run rẩy không thôi, hắn thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn nữ tử phía trước nữa.
Cho đến khi cổ chua lòm, hắn mới sợ hãi ngẩng đầu.
Nhưng tiểu Liên đã biến mất.
Trong phòng chỉ còn lại một mình hắn.
Hắn vẫn run rẩy, nhìn đèn lưu ly, không rõ vì sao tiểu Liên lại phải lấy thịt của nàng để nuôi hắn?
Điên rồi sao?
Đây khẳng định là một nữ nhân điên.