Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1115: Chương 1115: Khách tới
Hắc ám luôn khiến sinh linh sinh trưởng trong ánh sáng sợ hãi, loại sợ hãi này một mực được giấu trong lòng người, là sự sợ hãi sinh ra đã có.
Hắn cố nén không nghĩ tới vấn đề đèn sẽ tắt, mà là quay đầu, nhìn về phía góc phòng bên trái.
Dưới ánh đèn, hắn có thể nhìn thấy bên trái mình treo một mảnh vải màu đen, che đi góc phòng hình tam giác.
Nơi đó có gì? Hắn thầm nghĩ.
Có lẽ sẽ có một ác quỷ mặt xanh nanh vàng đang trốn sau tấm vải, tấm vải không thể ngăn cách tầm nhìn của quỷ, nó đang chuyển động con mắt xanh đậm quan sát hắn, không biết từ lúc nào sẽ từ sau tấm vải xông ra, cắn nuốt hắn cả da lẫn xương.
Hắn biết nghĩ như vậy là rất vớ vẩn, nhưng khi nhìn chằm chằm tấm vải vẫn không nhịn được mà nghĩ như vậy, sợ hãi trong lòng dần sâu, hắn di dời tầm mắt, lại nhìn đèn lưu ly.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Chu Phàm đột nhiên ngẩng đầu, nhìn cửa gỗ mà ngay cả ngọn đèn cũng không chiếu tới.
Ai gõ cửa thế?
Trong đầu Chu Phàm trống rỗng, không biết là ai gõ cửa, xương cốt của hắn dường như hơi run run, hắn sợ người gõ cửa đó.
Ba tiếng cốc cốc cốc lại vang lên.
- A Phàm, ngươi đã ngủ chưa?
Một thanh âm nam tử thuần hậu từ ngoài cửa truyền đến.
Chu Phàm trầm mặc một chút mới trả lời:
- Chưa? Ngươi là ai?
- Ta là A Diệu, thanh âm của ta mà ngươi cũng không nghe ra sao?
Thanh âm của nam tử mang theo nụ cười nhẹ nhõm,
- Ta vào được không.
Chu Phàm không đáp lại, tiếng mở cửa lách cách truyền tới, cửa đã bị đẩy ra.
Nam tử bước vào, hắn bước mấy bước, dưới ánh đèn, Chu Phàm mới nhìn rõ là một nam tử trung niên tướng mạo hàm hậu.
Đây là A Diệu.
Chỉ là không biết vì sao, ánh đèn nhợt nhạt chiếm lên gương mặt hàm hậu, lại dường như phủ kín một tầng bóng râm, tạo cho người ta một loại cảm giác âm trầm.
- A Phàm, ta mang cơm tới cho ngươi.
A Diệu giơ hộp thức ăn gỗ lim xách trong tay lên, cười nói.
Nụ cười của hắn đã hòa tan vẻ âm trầm dường như không tồn tại đó.
Chu Phàm trầm mặc nhìn A Diệu.
- Sao, ngươi khẳng định đói bụng lắm rồi phải không?
A Diệu cười cười, hắn mở nắp hộp thức ăn, bưng ra một đĩa sủi cảo, rồi lại lấy ra một đĩa sủi cảo nữa.
Hai đĩa sủi cảo, vỏ sủi cảo trong suốt, có thể nhìn thấy một đĩa là thịt trộn với ngô vàng, một đĩa là thịt trộn rau xanh.
- Sủi cảo ngô và sủi cảo hẹ ngươi thích nhất đó.
A Diệu cười nói, hắn từ trong hộp thức ăn lấy ra một đĩa gia vị.
Gia vị là từ dầu hạt tiêu, giấm chua, hành thái, tỏi giã, dầu vừng, muối, dựa theo tỉ lệ mà trộn thành.
Chu Phàm cảm thấy đói bụng, hắn cầm lấy đũa gỗ A Diệu đưa, gắp một miếng sủi cảo ngô chấm với gia vị, bỏ vào trong miệng, vị đạo vô cùng đặc biệt.
Hắn không nói gì, nhanh chóng gắp từng cái sủi cảo.
- Ngon không?
A Diệu cười hỏi,
- Hôm nay có phải A Phàm cảm thấy kỳ quái vì sao người đến là ta, chứ không phải tiểu Liên không?
Chu Phàm theo bản năng ừ một tiếng, hắn nhìn A Diệu.
Thường xuyên là tiểu Liên mang thứ ăn cho hắn, đương nhiên A Diệu thỉnh thoảng cũng sẽ tới.
- Tiểu Liên không phải không tới, nàng phải đợi lát nữa mới tới.
A Diệu cười ám muội với Chu Phàm, hắn lại hỏi:
- Ngon không.
- Ngon.
Chu Phàm đã ăn xong một đĩa, đĩa thứ hai cũng sắp thấy đáy, hắn gật đầu thành thật trả lời.
- A Phàm, đây chính là nhân từ thịt vụn băm trẻ chưa sinh ra trộn với ngô và rau hẹ, có phải vừa tươi vừa mềm không?
Trên mặt A Diệu vẫn mang theo nụ cười hàm hậu.
Tay phải cầm đũa của Chu Phàm khẽ run, sủi cảo rơi xuống bàn, trên mặt hắn lộ ra vẻ sợ hãi, dạ dày xộc lên dịch chua, hắn vừa ăn no chỉ muốn nôn toàn bộ sủi cảo đã ăn vào ra.
- Nói đùa thôi.
A Diệu cười nói,
- Đây sao có thể là thịt trẻ con? Ngươi không coi là thật chứ?
Chu Phàm không nhổ ra, nhưng hắn không còn khẩu vị để tiếp tục ăn, mà là đặt đũa xuống.
A Diệu thấy Chu Phàm không ăn nữa, hắn đứng dậy bắt đầu vừa thu dọn đồ ăn, vừa nói chuyện với Chu Phàm.
Sau khi thu dọn xong, A Diệu dường như theo bản năng liếc màn đen ở góc phòng, sau đó hồi tầm mắt, Chu Phàm chưa mở miệng, hắn lẩm bẩm một câu không rõ rồi cười nói:
- Ngươi cũng biết còn có việc phải làm, ta phải đi rồi, lần sau lại đến thăm ngươi.
A Diệu xoay người, hắn xách hộp thức ăn đi đến cửa gỗ.
Lúc này Chu Phàm mới chú ý thấy, chân trái của A Diệu khập khiễng, thì ra hắn là một người què.
Trong lòng Chu Phàm lờ mờ có chạm xúc động, hắn không nhớ ra nguyên nhân A Diệu què chân.
A Diệu đẩy cửa đi ra ngoài, lập tức nơi này chỉ còn lại một mình hắn.
Nhưng rất nhanh tiểu Liên sẽ tới, hắn không phải chịu cô đơn quá lâu.
Trong bóng tối đột nhiên vang lên tiếng phập phập phập rất nhỏ, khiến hắn đột nhiên cả kinh, theo bản năng quay đầu lại nhìn, thanh âm đến từ tấm màn bên trái.
Màn hơi lay động, dường như có thứ gì đó đang vén tấm vải đen lên.