Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1114: Chương 1114: Phòng trống
Vừa rồi hắn không nói dối, Huyễn Linh Quả cũng có thể nói là có độc tính.
Hắc long từng nói ăn Huyễn Linh Quả vào sẽ sinh ra ảo giác, đồng thời có nguy hiểm nhất định, nhưng chắc sẽ không trí mạng.
- Cũng không biết sẽ là dạng ảo giác gì?
Chu Phàm hơi nhướng mày thầm nghĩ trong lòng.
Nếu nói ứng đối với ảo giác, hắn đã từng trải qua ảo tượng của Mộng Ngẫu và khí quỷ, những ảo tượng này đều có một đặc điểm, đó chính là sẽ khiến người ta bất tri bất giác quên mình là ai, lại vì sao xuất hiện ở đây, giống như đang nằm mơ vậy, nhưng ý thức sẽ rõ ràng hơn nằm mơ.
Thường thường sau khi ý thức được đây là ảo tượng, nhân hồn sẽ tỉnh táo lại, chẳng khác nào triệt để loại bỏ ảo tượng, nếu không thể loại bỏ ảo tượng, vậy có thể sẽ bị lạc trong ảo tượng, vĩnh viễn không thể tỉnh lại.
Huyễn Linh Quả không có trí mạng nguy hiểm, vậy ảo giác chắc sẽ nhỏ hơn hai lần trước.
Chu Phàm lại nhìn về phía Tiểu Quyển nói:
- Đợi ta ăn trái cây này rồi, có thể sẽ lâm vào trong ảo giác nào đó, nếu ta di động lung tung, muốn rời khỏi phòng thì ngươi trói ta lại, đừng để ta đi loạn chung quanh, biết chưa?
- Ừm, ta biết rồi.
Tiểu Quyển gật đầu nói,
- Nhưng chủ nhân sẽ không làm loạn chứ?
- Nếu không làm loạn thì không cần lo cho ta, cũng đừng để bất kỳ ai tiến vào quấy rầy ta.
Chu Phàm nghĩ một chút rồi nói.
Nếu hắn không làm loạn, vậy chứng tỏ hắn rơi vào trong ảo tượng nào đó, loại tình huống này cho dù Tiểu Quyển có gọi hắn, hắn cũng sẽ không nghe thấy, chỉ có thể dựa vào chính mình tự loại bỏ.
- Ngươi làm cho tốt, chờ sau khi ta tỉnh lại, cơm chiều sẽ cho ngươi thêm hai cái chân vịt.
Chu Phàm cười hứa.
Mặt Tiểu Quyển lập tức xịu xuống, nhìn Chu Phàm với vẻ bi thương.
- Đây là ánh mắt gì thế?
Chu Phàm ặc một tiếng, cảm thấy Tiểu Quyển có chút kỳ lạ.
- Hai chân vịt đó có thể cho ta trước không?
Tiểu Quyển đau khổ hỏi:
- Chủ nhân, ngươi nói như vậy, ta sợ ngươi sẽ không tỉnh lại nữa.
- Cái miệng quạ đen này, đừng nói bừa.
Chu Phàm hận tới ngứa răng nói.
Hắn khoanh chân ngồi xuống giường, sau đó cầm lấy Huyễn Linh Quả, ăn vào, không có hột, hắn trực tiếp nuốt xuống toàn bộ thịt quả trong cực nóng lại mang theo ngọt lành.
Ba trăm sáu mươi khí khiếu giống như bị thứ gì đó đốt cháy, lờ mờ phỏng rát.
Chu Phàm nhướng mày, hắn bắt đầu vận chuyển pháp môn ngưng luyện khiếu linh của Vạn Tượng Khí Vũ Công, chỉ là lập tức có ba trăm sáu mươi mảnh ngân vũ (lông bạc) thành hình trong ba trăm sáu mươi khí khiếu.
Nhưng lúc này Chu Phàm phát hiện ý thức của mình bắt đầu đang không ngừng trầm xuống.
Trong quá trình trầm xuống hắn nhìn thấy rất nhiều mảnh hình ảnh kỳ quái, chỉ cần cẩn thận phân biệt nội dung của từng hình ảnh, sẽ phát hiện đây là mảnh ký ức của hắn.
- Ảo tượng sắp tới rồi à…
Chu Phàm rùng mình nghĩ.
Nhưng rất nhanh hắn phát hiện theo cấp tốc trầm xuống, ý thức của hắn trở nên mơ hồ, cảm thấy buồn ngủ.
Tiểu Quyển nhìn Chu Phàm khoanh chân nhắm mắt, trên mặt nàng lộ ra vẻ cảnh giác, sợ chủ nhân nhà mình lộn xộn, nàng chỉ có thể dùng tóc trói chủ nhân lại.
Nhưng chủ nhân ngồi khoanh chân không nhúc nhích.
Đúng lúc này, có một đoàn quang mang đen đỏ xen lẫn từ ngoài cửa sổ chui vào.
Tiểu Quyển ngay lập tức phát hiện đoàn quang mang này, nàng ngây ra một thoáng, toàn thân bắn ra sợi tóc đen xì, đâm tới đoàn quang mang này.
Chỉ là đoàn quang mang này giống như hư ảo, sợi tóc đen xì đâm xuyên qua nó, lại không thể khiến nó có một chút tổn thương.
Nó xuyên qua sợi tóc đen xì, bay về phía Chu Phàm trên giường.
Tiểu Quyển lại quát khẽ một tiếng kết ra một vách tường từ sợi tóc hình thành ở trước người Chu Phàm, nhưng quang đoàn vẫn xuyên qua.
Nó bồng bềnh trên trán Chu Phàm, sau đó tản thành từng tuyến mang đen đỏ, đâm vào ấn đường của Chu Phàm, rất nhanh liền biến mất.
Tiểu Quyển ngẩn người, nàng gấp đến độ chạy tới chạy lui trên mặt đất.
- Đây rốt cuộc là thứ gì vậy?
- Chủ nhân không nói sẽ có vật như vậy xuất hiện, nó tiến vào thân thể của chủ nhân, chắc sẽ không xuất hiện vấn đề lớn gì chứ?
Nàng nhảy lên giường, nhưng nhìn Chu Phàm chỉ nhíu mày, nàng lại không dám tùy tiện gọi Chu Phàm, cuối cùng chỉ có thể nhìn chằm chằm Chu Phàm, lẩm bẩm: Không sao đâu, chủ nhân lợi hại như vậy, chỉ quên nói với Tiểu Quyển chuyện quang đoàn đen đỏ đó, không có việc gì đâu…
Đây là một căn phòng có chút tăm tối.
Sàn nhà từ ván gỗ trải thành, trong phòng chỉ đặt một chiếc bàn vuông, trên bàn để một ngọn đèn lưu ly.
Chu Phàm ngồi trên ghế dựa, hắn không nhúc nhích nhìn chằm chằm đèn lưu ly gần trong gang tấc.
Qua bao lâu rồi?
Hắn đã quên rồi, hai chân hắn giống như bị đổ xi-măng, không có tri giác, cũng không thể nhúc nhích, càng đừng nói là đứng lên.
Hắn chỉ có thể ngồi trên ghế, không đi đâu được.
Đèn lưu ly phát ra ánh sáng mờ nhạt, hắn nghĩ, nếu ngọn đèn đột nhiên tắt, vậy hắn sẽ lâm vào trong bóng tối vô biên.