Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1111: Chương 1111: Chỗ dựa (2)
- Phi Xà Môn đương nhiên không bằng Hà gia, ở Cao Tượng Huyện cũng thế đơn lực bạc, nhưng tốt xấu gì cũng kinh doanh nhiều năm ở Cự Hùng Huyện, bằng hữu vẫn có không ít, các ngươi muốn giết Phong mỗ, có trả được cái giá lớn như vậy không?
Nếu không phải vì kỳ ngộ đột phá Liên Mạch Đoạn, Phong Bá Thiên căn bản sẽ không dẫn theo Phi Xà Môn đến đây.
Bóng người hơi trầm mặc một thoáng, muốn giết Phong Bá Thiên đã bị thương đương nhiên không khó, nhưng bọn họ không thể giết sạch toàn bộ người của Phi Xà Môn, đó chính là án lớn.
Hơn nữa cho dù bọn họ có thể trả giá nhất định làm được không để lại dấu vết, nhưng tất cả mọi người sẽ đoán được là Hà gia làm, bằng hữu của Phi Xà Môn sẽ không ra tay trả thù Hà gia cho bọn họ, nhưng Hà gia sau này muốn làm bất kỳ sinh ý ở Cự Hùng Huyện, đều sẽ ở trong tối ngoài sáng chịu sự đối địch của rất nhiều tông môn.
Điều này thật sự không đáng.
- Là ta quá lời, mong Phong môn chủ đừng để ý, Phong môn chủ đã không muốn, vậy việc này như vậy coi như xong, sau này có cơ hộ lại hợp tác.
Bóng người dần mờ đi, đã rời khỏi đại sảnh.
Phong Bá Thiên thở hắt ra, hắn biết việc này chắc xem như đã xong, nhưng trong lòng vẫn phải đề phòng Hà gia vì phẫn nộ mà bất chấp tất cả giết hắn và Phi Xà Môn mới được!
…
Khi Chu Phàm trở lại Cao Tượng Thành, đã là thời gian gần chạng vạng.
Hắn không trực tiếp về khách sạn, mà là bảo ngựa đưa hắn đến cửa Cao Tượng Nghi Loan Ti Phủ.
Chu Phàm trả tiền xe, sau đó đi lên bậc thang.
Nghi Loan Ti Phủ lại đổi hai thủ vệ, Chu Phàm đưa ra lệnh bài, còn nói ý đồ đến của minh, cầu kiến Nghi Loan Ti Phủ Chính Tổng Tham Mưu Viên Lập Vĩ.
Chu Phàm rất nhanh thuận lợi gặp được Viên Lập Vĩ.
- Chu tuần sát, ngươi có chuyện gì thì nói mau, ta còn có không ít việc phải xử lý.
Viên Lập Vĩ không ngờ sẽ nhanh như vậy đã lại gặp vị Lạc Thủy Hương Tuần Sát Sứ này, hắn ngồi xuống uống ngụm trà hỏi.
Cao Tượng Nghi Loan Ti Phủ có rất nhiều chuyện phải làm, hắn cũng không có thời gian nói chuyện phiếm với Chu Phàm.
- Viên đại nhân, chuyện là thế này, hôm nay ta tới Nam Tịnh Thôn gặp bạn, không cẩn thận có xung đột với một môn phái địa phương, về sau ta còn đánh môn chủ của môn phái đó…
Chu Phàm sờ sờ mũi, cười khan nói.
Đây là Chu Phàm đang phòng bị Hà gia, tuy năm phái của Nam Tịnh Thôn nói Hà gia sẽ không động thủ với hắn, nhưng có một số việc là không thể không phòng.
Dẫu sao ai biết được Hà gia liệu có đầu óc nóng lên, giận hắn phá hỏng một chuyện tốt của Hà gia mà từ đó cứ muốn giáo huấn hắn không?
Loại chuyện này có khả năng phát sinh, vậy không thể không phòng, vậy phòng thế nào?
Đương nhiên là tới tìm một chỗ dựa lợi hại hơn Hà gia.
Dẫu sao ta cũng là người có chỗ dựa, loại chỗ dựa như Nghi Loan Ti này, không dùng thì uổng… Chu Phàm vừa nghĩ thầm vừa kể lại chuyện này với Viên Lập Vĩ.
Đương nhiên mâu thuẫn của năm phái Nam Tịnh Thôn và Phi Xà Môn, Chu Phàm làm bộ như không biết, về sau cho dù Viên Lập Vĩ có truy cứu, cũng không thể chứng minh Chu Phàm biết việc này.
- Ngươi vì loại việc nhỏ này mà tới tìm ta à?
Viên Lập Vĩ tức giận đến cười hỏi.
Viên Lập Vĩ nghĩ đây đúng là một tên nhà quê.
- Viên đại nhân, đây không phải là việc nhỏ.
Chu Phàm ho khẽ một tiếng nói:
- Ta cũng là đánh người ta rồi, mới từ chỗ bằng hữu nghe được sau lưng Phi Xà Môn là Hà gia trong thành.
- Hà gia thì làm sao?
Viên Lập Vĩ xụ mặt nói:
- Chu tuần sát, ngươi đúng là quá nhàm chán, ta hỏi ngươi, khi ngươi đánh người, là quang minh chính đại mà đánh đúng không? Không phải dùng thủ đoạn dơ bẩn như đánh lén phải không?
- Tuyệt đối không, lúc ấy không ít người đều nhìn thấy.
Chu Phàm vội vàng bảo đảm.
- Đã thắng quang minh chính đại thì ngươi sợ cái gì?
Viên Lập Vĩ trầm giọng nói:
- Ngươi có báo tên của Nghi Loan Ti không?
- Không.
Chu Phàm lại lắc đầu nói:
- Ta sợ người khác nói ta ỷ thế hiếp người. Ảnh hưởng không tốt tới Nghi Loan Ti.
- Ngu xuẩn.
Viên Lập Vĩ quát:
- Về sau loại chuyện này, đánh thua thì không nói, đánh thắng thì cứ báo danh hào của Nghi Loan Ti, ta cho Hà gia mười lá gan, cũng không dám động thủ với ngươi.
- Như vậy cũng được à?
Chu Phàm có chút kinh ngạc hỏi.
Viên Lập Vĩ hừ một tiếng nói:
- Chu tuần sát, nơi này là đâu?
- Nghi Loan Ti.
Chu Phàm trả lời.
- Trên Nghi Loan Ti là ai ngươi biết không? Là hoàng thất Đại Ngụy, là Thánh Thượng.
- Nói một cách không dễ nghe, Nghi Loan Ti chúng ta là một con chó Thánh Thượng nuôi, đánh chó phải ngó mặt chủ.
- Mặt của Thánh Thượng có to không?
Viên Lập Vĩ hừ lạnh một tiếng,
- Chỉ cần ngươi không giết người phạm pháp, tranh đấu giữa võ giả mà thôi, lại chưa chết người, thủ hạ của bọn họ kỹ không bằng người, đừng nói Hà gia, cho dù là Trương Lý gia, cũng không dám bởi vì loại chuyện này mà động tới ngươi.