Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1109: Chương 1109: Mấy nhà vui mấy nhà sầu
Chu Phàm lắc đầu, trận chiến này hắn đánh rất vui, sớm đã không để ý tới việc này.
- Như vậy cám ơn.
Phong Bá Thiên lại nhìn Lương Minh Lương Minh,
- Hôm nay tạm tha cho các ngươi, sau này còn dám làm xằng làm bậy ở bên ngoài, ta sẽ phế các ngươi.
Hai người Lương Minh sợ hãi dạ một tiếng, vội vàng lui về.
Phong Bá Thiên nhìn năm người Triệu Dương, lại lớn tiếng nói:
- Nguyễn Hùng, thu dọn đồ, Phi Xà Môn chúng ta từ hôm nay trở đi rời khỏi Nam Tịnh Thôn.
- Vâng, sư phụ.
Trên mặt Nguyễn Hùng lộ ra vẻ buồn bã, nhưng vẫn lớn tiếng đáp, quay lại sai đệ tử Phi Xà Môn đi vào thu dọn đồ.
Về phần đại trạch vừa mua, chỉ có thể để sau này nghĩ cách bán đi.
- Phong môn chủ, chỉ cần ngươi đáp ứng chung sống hòa bình với năm phái chúng ta, Phi Xà Môn có thể ở lại.
Triệu Dương cùng với môn chủ của bốn phái khác châu đầu ghé tai nói vài câu, mới ôm quyền trang trọng nói.
- Đa tạ hảo ý, lưu lại cũng không có tác dụng gì.
Phong Bá Thiên vẫn nghiêm mặt nói.
Hắn thua rồi, vậy sẽ không ở lại nữa.
Phong Bá Thiên nhìn về phía Chu Phàm một mực không nói gì, mở miệng cười nói:
- Chu huynh đệ, hôm nay đánh một trận kỹ không bằng người, Phong mỗ thua tâm phục khẩu phục, hi vọng sau này lại có cơ hội đọ sức.
Chu Phàm tươi cười nói:
- Tùy thời hoan nghênh.
Phong Bá Thiên nhìn quét tất cả mọi người, mới dưới sự nâng đỡ của Nguyễn Hùng, dẫn theo đệ tử Phi Xà Môn tiến vào trong nhà.
Mọi người nhìn bóng lưng của hắn, rất có một loại cảm giác bi tráng kiêu hùng tận thế.
Chu Phàm thở dài, kỳ thật tuy Phi Xà Môn bá đạo một chút, nhưng một mực dựa theo quy củ của Cao Tượng Thành, nói nó sai cũng không khỏi quá tuyệt đối một chút.
Triệu Dương đi tới, trong mắt hắn cũng mang theo vẻ bất đắc dĩ, nhưng giữa Phi Xà Môn và Bạch Hồng Quán, hắn chỉ có thể lựa chọn Bạch Hồng Quán của mình.
- Chu huynh đệ, lần này đúng là cám ơn ngươi.
Triệu Dương mỉm cười nói.
Môn chủ của bốn phái còn lại cũng ôm quyền cám ơn Chu Phàm.
Chu Phàm và môn chủ của năm phái trở về Bạch Hồng Quán.
Nói chuyện phiếm một lúc, năm phái lấy ra thù lao lần này, một hộp gỗ nhỏ sơn đỏ, bên trong hộp gỗ toàn là huyền tệ.
- Chút ý tứ nho nhỏ, không thành kính ý, mong vui lòng nhận cho.
Triệu Dương tự mình đưa hộp gỗ cho Chu Phàm.
Tiền bên trong tương đương với lợi nhuận một năm của năm phái, nhưng đối với bọn họ mà nói, lại đưa mà rất phục.
Nếu không có Chu Phàm, năm phái của Nam Tịnh Thôn nói không chừng sẽ lưu lạc đến tình thế phải rời khỏi Nam Tịnh Thôn.
Chu Phàm cũng không khách khí, trực tiếp nhận hộp gỗ, sau khi thu thù lao, hắn và nói vài câu cho có lệ với năm người, lấy cớ bảo sau một hồi đại chiến mệt rồi, phải trở về nghỉ ngơi.
Năm người Triệu Dương khách khí sai người thuê xe ngựa cho Chu Phàm, Chu Phàm trong lúc này lại nói mấy câu với Sầu Hầu, đợi xe ngựa tới, mới lên xe rời đi.
Năm môn chủ nhìn Chu Phàm lên xe, mới thở phào, Phi Xà Môn một mực như đá to đè trong lòng, hiện tại cuối cùng cũng dưới sự hỗ trợ của Chu Phàm mà bỏ xuống được.
Bọn họ có thể kê cao gối mà ngủ rồi.
- Triệu quán chủ, chúc mừng, có thể kết bạn với cao thủ thiếu niên như Chu huynh đệ, sau này xin chiếu cố nhiều hơn…
Môn chủ của bốn phái còn lại hâm mộ nói với Triệu Dương.
Triệu Dương chỉ khiêm tốn nói vận khí mà thôi.
Nói thì nói như vậy, nhưng môn chủ của bốn phái vẫn hâm mộ không thôi, trong lòng bọn họ nghĩ với thực lực Chu Phàm thể hiện ra, đừng nói là Khí Khiếu Đoạn, ngay cả Liên Mạch Đoạn bình thường chỉ sợ cũng không phải là đối thủ của Chu Phàm.
Xem ra cách nói dẫn theo Khí Khiếu giết Liên Mạch cũng không phải là hư ngôn… Môn chủ của bốn phái thổn thức không thôi.
Sau khi môn chủ của bốn phái dẫn theo môn hạ đệ tử rời đi, Triệu Dương vốn có thương tích trong người, nhưng người vì có việc vui mà tinh thần phấn chấn, thương thế của hắn cũng đỡ hơn một nửa, ít nhất thì hiện tại vẫn tinh thần sáng láng.
Triệu Dương đi lại một lúc ở trong phòng, sai người mình hai đệ tử Vương Tử Lâm và Ngao Phong của mình tới.
- Sư phụ, hay là chúng ta đêm nay ăn mừng một phen?
Vương Tử Lâm cười nói.
- Cũng tốt.
Triệu Dương cười gật đầu đáp ứng,
- Thương thế của ta chưa khỏi, nhưng vẫn có thể uống với các ngươi một chút.
Bởi vì Phi Xà Môn, Bạch Hồng Quán đè nén quá lâu, cũng tới lúc phóng thích cảm xúc một chút.
Ba thầy trò hàn huyên vài câu, Triệu Dương mới nhìn về phía Ngao Phong nói:
- Đồ nhi Sầu Hầu đó của ngươi tính tình thế nào?
Loại tông môn như Bạch Hồng Quán, thu đồ đệ là thiên phú quan trọng, nhưng cũng rất chú trọng tính tình.
Ngao Phong hơi ngẩn ra nói:
- Sầu Hầu tính tình bát nháo một chút, nhưng là người hết lòng.
Triệu Dương hài lòng gật đầu nói:
- Ngao Phong, ngươi nói với Sầu Hầu, sau này mỗi ngày đến chỗ ta, ta tự mình dạy hắn nửa canh giờ.