Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1105: Chương 1105: Đệ nhất nhân (2)
Hơn nữa năm đồ đệ của Phong Bá Thiên đều là Hoán Huyết Đoạn, ngươi muốn vây đánh người khác, cho rằng Hoán Huyết Đoạn của Phi Xà Môn sẽ khoanh tay đứng nhìn à?
Việc này năm người bọn Triệu Dương đều nghĩ tới rồi, nhưng không nghĩ kỹ, hiện tại bị Phong Bá Thiên chọc thủng, năm người bọn họ mới bừng tỉnh đại ngộ.
- Ngươi rốt cuộc vì sao một mực lưu lại chúng ta?
Triệu Dương cảm thấy càng lúc càng không nhìn rõ Phi Xà Môn Chủ nhìn thì có vẻ ngang ngược này.
Phong Bá Thiên nhìn năm người Triệu Dương với vẻ khinh thường, kỳ thật trong lòng hắn một mực khinh thường năm người Triệu Dương, trên mặt lộ ra vẻ ngạo nghễ:
- Bởi vì Phong Bá Thiên ta muốn thắng sẽ thắng đường đường chính chính, nếu bắt nạt năm phái các ngươi chỉ có năm Hoán Huyết Đoạn, cho dù đuổi các ngươi ra khỏi Nam Tịnh Thôn. Cũng chỉ là chuyện cười mà thôi, cho nên ta một mực đang chờ, chờ các ngươi mời đến một võ giả Khí Khiếu Đoạn, chỉ cần ta tự tay đánh bại võ giả Khí Khiếu Đoạn đó, sau này ai dám nói Phong Bá Thiên ta ức hiếp năm phái các ngươi không có Khí Khiếu Đoạn?
Sắc mặt năm người Triệu Dương có chút khó coi, bọn họ không ngờ Phong Bá Thiên lại là hạng người tâm cao khí ngạo như vậy.
- Ngươi tự tin có thể thắng ta như vậy sao?
Chu Phàm cười cười mở miệng hỏi.
Trong lòng hắn cũng có chút bội phục Phong Bá Thiên, người này cho dù là muốn chiếm đoạt Nam Tịnh Thôn, hành vi bá đạo, nhưng cũng không phải hạng người giấu đầu lòi đuôi.
Phong Bá Thiên lại hướng tầm mắt về trên người Chu Phàm, trên mặt hắn lộ ra nụ cười ngông cuồng:
- Ta biết ngươi có lẽ có một chút bản sự, cho nên mới dám đến khiêu khích ta, nhưng ngươi không hiểu ta, không biết Phong Bá Thiên ta mạnh cỡ nào, rất nhanh ngươi sẽ biết, có người mời ta từ Cự Hùng Huyện đến, các ngươi cũng không biết, Phong Bá Thiên ta ở Cự Hùng Huyện có một xưng hào, đó chính là đệ nhất nhân dưới Cự Hùng Liên Mạch Đoạn. Đừng nói ngươi không phải Liên Mạch Đoạn, cho dù là Liên Mạch Đoạn cũng không phải đối thủ của ta.
Đây là chỗ kiêu ngạo của hắn.
Toàn thân năm người Triệu Dương run lên, lúc này bọn họ mới biết, Hà gia vì chiếm được Nam Tịnh Thôn, rốt cuộc đã bỏ ra bao nhiêu khí lực, nếu Phong Bá Thiên này thật sự lợi hại như vậy, bọn họ sẽ thua.
Chu Phàm lại cười khẽ một tiếng:
- Đệ nhất nhân dưới Cự Hùng Liên Mạch Đoạn à? Nghe thì cũng lợi hại đấy, nhưng ngươi có biết không, kỳ thật ta ở Cao Tượng Huyện cũng có một xưng hào.
- Xưng hào gì? Chẳng lẽ là đệ nhất nhân dưới Cao Tượng Huyện Liên Mạch Đoạn à?
Mặt Phong Bá Thiên lộ vẻ châm chọc nói.
Chu Phàm cười nói:
- Vậy thì cũng không phải, chỉ có điều bọn họ nói ta am hiểu khí khiếu sát liên mạch, gọi ta là đệ nhất nhân Cao Tượng Võ Thế trở xuống.
- Am hiểu khí khiếu giết liên mạch?
Hai mắt Phong Bá Thiên nghiêm lại, trong lòng đang suy đoán trong lời nói của Chu Phàm có bao nhiêu hơi nước.
Mà Chu Phàm thầm nghĩ ba hoa thì ai mà không biết? Nói chung cũng không cần viết bản thảo.
- Nhiều lời lâu như vậy, các ngươi rốt cuộc có đánh không? Trời sắp tối rồi, ta còn phải về nhà nấu cơm.
Một thôn dân của Nam Tịnh Thôn đã chờ tới bực mình, hô lên với hai người Chu Phàm.
Có đánh hay không?
Tiếng hô này rất vang, Chu Phàm và Phong Bá Thiên đều nghiêng đầu nhìn sang.
Thôn dân đó co rút cổ lại, cười gượng một tiếng nói:
- Ta cũng chỉ là thuận miệng hô vậy thôi, không có ý tứ gì đâu, các ngươi tiếp tục đi.
Chu Phàm và Phong Bá Thiên không để ý đến thôn dân xem náo nhiệt đó.
Hai người dời bước kéo giãn cự ly.
- Vậy để ta lĩnh giáo cao chiêu của đệ nhất nhân dưới Cao Tượng Võ Thế.
Phong Bá Thiên quát lạnh một tiếng, chân khí toàn thân ùa ra, kích cho mặt đất bốc lên một tầng bụi.
Mà bụi bay còn chưa rơi xuống đất, cả người Phong Bá Thiên đã nhẹ nhàng bước ra một bước, thân ảnh bỗng nhiên nhấp nhoáng, tấn công về phía Chu Phàm.
Thân thể của Phong Bá Thiên ngưng tụ ra một tầng khí mang màu trắng, khí mang âm lãnh, giống như một con độc xà âm ngoan, muốn cắn xé Chu Phàm.
Chu Phàm không rút đao, chân khí màu trắng hùng hậu trong cơ thể hắn dâng lên, đánh thẳng ra một quyền.
Quyền ra, cả người Phong Bá Thiên giống như trực tiếp va vào trên quyền đầu cường đại vậy, thời cơ ra quyền này rất chính xác, không sai lệch chút nào.
Quyền này cũng khiến đám người Triệu Dương đang vây xem hai mắt sáng lên, bọn họ thiếu chút nữa thì hô lên một tiếng hay.
Chỉ là tiếng hay này của bọn họ lại bị nuốt nào.
Bởi vì một quyền bao phủ đầu của Phong Bá Thiên đã hụt.
Dưới một quyền cực nhanh này, đầu của Phong Bá Thiên đột nhiên ngửa ra sau, giống như đầu tụt vào cổ vậy, tránh được một quyền sắc bén này.
Thân thể Phong Bá Thiên ngửa ra sau, đồng thời đùi phải của hắn đột nhiên đá về phía trước, giống như búa lớn trầm trọng, tiếng gió vù vù.
Mắt thấy búa lớn sắp bổ Chu Phàm thành hai nửa, nhưng búa lớn chỉ bổ trúng một đạo ảo ảnh, xé nát ảo ảnh.