Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1103: Chương 1103: Mở ra mà nói (2)
Phong Bá Thiên chỉ nhìn lướt qua Triệu Dương được Ngao Phong đỡ đến, trong mắt hắn lộ vẻ mỉa mai, biết cho dù là hai người Lương Minh đắc tội với Chu Phàm, nhưng đây chỉ là cái cớ.
Chu Phàm này chính là ra mặt cho năm phái Bạch Hồng Quán.
Phong Bá Thiên không có ý chào hỏi Triệu Dương, mà là thu hồi tầm mắt nhìn về phía Chu Phàm nói:
- Ngươi muốn như thế nào?
Triệu Dương dẫn theo một đám đệ tử của Bạch Hồng Quán đi đến phía sau Chu Phàm, mở miệng cười nói:
- Chu huynh đệ, ngươi muốn như thế nào thì cứ nói, không chỉ là Bạch Hồng Quán chúng ta, người của bốn phái còn lại cũng tới rồi, Phi Xà Môn hắn có bá đạo tới mấy, muốn lấy nhiều khi ít, vậy cũng phải hỏi năm phái chúng ta có đồng ý hay không hay không
Triệu Dương nói trong nói ngoài đều là có ý muốn chống lưng cho Chu Phàm.
Điều này khiến ánh mắt Phong Bá Thiên biến thành càng âm lãnh hơn, lão gia hỏa này bị thương vẫn quá nhẹ!
- Rất đơn giản, hai người Lương Minh dám đắc tội với ta, ngươi phải gọi bọn họ ra dập đầu xin lỗi ta.
Sắc mặt Chu Phàm bình tĩnh đề xuất yêu cầu.
Khiến hai võ giả nho nhỏ xin lỗi với một võ giả hư hư thực thực là Khí Khiếu Đoạn, chuyện này vốn không tính là gì, nếu chỉ có Chu Phàm, Phong Bá Thiên có lẽ sẽ làm như vậy.
Nhưng hiện tại người của Bạch Hồng Quán đều ở đây, nếu Phong Bá Thiên để hai người Lương Minh xin lỗi, vậy uy phong đoạn thời gian trước Phi Xà Môn tạo dựng được ở trước mặt năm phái của Nam Tịnh Thôn toàn bộ đều uổng phí, hắn sắc mặt lạnh lùng cao ngạo nói:
- Đệ tử Phi Xà Môn cũng không có kẻ biết quỳ, ta thấy ngươi cũng không có tổn thất gì, việc này bỏ qua, ngươi cảm thấy thế nào?
Đệ tử Phi Xà Môn đều đồng thanh ủng đều lời nói kiên cường này của Phong Bá Thiên.
Lương Minh và Bì Thụy Tư vừa tới đứng ở ngoài đám người vẫn chưa rõ là có chuyện gì, chỉ nghe thấy môn chủ Phong Bá Thiên bảo vệ bọn họ như vậy, đều rất kích động.
Chu Phàm nhìn đệ tử Phi Xà Môn đang hò hét, hắn cũng chú ý thấy Lương Minh và Bì Thụy Tư ở trong đó, có điều hắn không để ý đến hai người này, mà là cười nói:
- Có lẽ là Phong môn chủ lòng dạ rộng rãi, có thể chịu nhục, nhưng ta lại không làm được loại chuyện này, không chịu xin lỗi, vậy thì phân cao thấp.
- Đã đều là võ giả, quyền đầu của ai lớn thì người đó ai có lý, Phong môn chủ có dám ứng chiến không?
- Có gì không dám?
Phong Bá Thiên biết trận chiến này là khó tránh khỏi, hắn không chút do dự trầm giọng nói.
Đại trạch của Phi Xà Môn chưa sửa chữa lại xong, tiến vào luyện võ trường bên trong cũng không thích hợp.
Chu Phàm và Phong Bá Thiên cũng không đi nơi khác, mà là trực tiếp lựa chọn bãi đất trống ở trước cửa.
Võ giả của Phi Xà Môn và Bạch Hồng Quán tản ra, người của Nam Tịnh Thôn thấy nơi này tụ tập nhiều người như vậy, cũng nhao nhao tới xem náo nhiệt, biết sắp có đánh nhau, đều máu nóng sôi trào.
Bọn họ cũng không sợ, dẫu sao ở trong ngoài Cao Tượng Thành, võ giả so đấu là không thường thấy, nhưng cũng không phải chuyện hiếm thấy.
Khi Chu Phàm và Phong Bá Thiên đi vào trong sân, vẫn có võ giả lục tục tới, những người này đều là võ giả của bốn phái khác trong Nam Tịnh Thôn.
Người càng tụ càng nhiều, nhưng đều bảo trì im lặng, nhìn Chu Phàm và Phong Bá Thiên trong sân.
- Võ giả so đấu có ước định, trừ binh khí và lực lượng của bản thân ra, những vật phụ trợ như phù đan dược đều không được sử dụng, hai bên các ngươi có ý kiến gì không?
Quán chủ Bạch Hồng Quán Triệu Dương mở miệng nói.
Trước khi so đấu vẫn có một số quy củ vẫn phải nói rõ ràng.
Bên cạnh Triệu Dương là bốn nam tử tuổi tác không nhỏ, bốn người này là tông chủ của bốn phái, bọn họ nghe nói Bạch Hồng Quán mời được một Khí Khiếu Đoạn khiêu chiến Phi Xà Môn Chủ, lập tức chạy tới.
- Ta không có vấn đề.
Chu Phàm cười nói.
Phong Bá Thiên nhìn về phía năm người Triệu Dương, cười lạnh nói:
- Ta cũng không có vấn đề, nhưng trước khi tỷ thí, có chuyện chúng ta vẫn phải nói rõ một chút.
- Ngươi muốn nói chuyện gì?
Sắc mặt Triệu Dương tái nhợt hỏi.
- Bất kể các ngươi có thừa nhận hay không, hắn đều là trợ giúp các ngươi mời đến, một khi đã như vậy, Phi Xà Môn và năm phái các ngươi đánh một trận định thắng bại, cứ đấu đi đấu lại như vậy, đối với các ngươi cũng không có lợi ích gì.