Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1100: Chương 1100: Phi Xà Môn (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Biết rõ chân tướng sự việc, Chu Phàm suy tư một lúc nói:

- Nếu ta trợ giúp năm phái Nam Tịnh Thôn các ngươi, các ngươi bảo đảm Hà gia sẽ không xuất thủ với ta chứ?

Hai người Vương Tử Lâm trầm mặc một lúc, Vương Tử Lâm nói:

- Chúng ta không dám nói tuyệt đối, nhưng có chín thành nắm chắc Hà gia sẽ không ra tay.

Nếu Hà gia ra mặt vì Phi Xà Môn, cái giá phải trả quá lớn, những thế gia trung tiểu sau lưng năm phái bọn họ cũng không cam lòng nhường ra địa bàn.

Hà gia để Phi Xà Môn tiến vào Nam Tịnh Thôn là dựa theo quy củ mà làm, khiêu chiến năm phái của Nam Tịnh Thôn, các thế gia trung tiểu sau lưng năm phái cũng không nói gì.

Nhưng nếu Phi Xà Môn không làm được, Hà gia muốn xuất thủ, vậy những thế gia trung tiểu cho dù không dám động thủ với Hà gia, cũng sẽ ‘Tuyên dương’ một chút cho Hà gia.

Đây là nguyên nhân Vương Tử Lâm dám khẳng định như vậy, đương nhiên phiêu lưu là vẫn có.

- Vậy các ngươi còn có nguy hiểm gì khác giấu ta không?

Ánh mắt Chu Phàm trở nên sắc bén.

- Tuyệt đối không.

Hai người Vương Tử Lâm đều lắc đầu, nói một cách khẳng định.

- Nói cho ta nghe một chút về Phi Xà Môn Chủ Phong Bá Thiên đi.

Chu Phàm trầm mặc một chút nói.

Ngao Phong kể lại chi tiết thực lực của Phong Bá Thiên, ngay cả Phong Bá Thiên hư hư thực thực là Khí Khiếu Cao Đoạn cũng không dám giấu giếm.

Sau khi Ngao Phong nói xong, Vương Tử Lâm lại không nhịn được bổ sung nói:

- Chu huynh đệ, chúng ta không cần ngươi có thể đánh thắng Phong Bá Thiên, chỉ cần ngươi không thua Phong Bá Thiên quá nhiều là tốt rồi.

Đây không phải sinh tử chiến, chỉ cần năm phái có thể mời được một Khí Khiếu Đoạn đứng sau lưng bọn họ, cho dù Khí Khiếu Đoạn này không địch lại Phong Bá Thiên, nhưng đối với năm phái mà nói, cũng có nhiều không gian để xê dịch hơn, Phi Xà Môn muốn bức bọn họ rời khỏi cũng không còn đơn giản như vậy.

Vương Tử Lâm và Ngao Phong thấp thỏm chờ quyết định của Chu Phàm.

Chu Phàm nghĩ một chút rồi nói:

- Các ngươi có thể đưa ra được cái giá gì.

Vương Tử Lâm lập tức vui mừng khôn xiết, Chu Phàm hỏi giá, vậy chỉ cần giá khiến hắn hài lòng, việc này cơ bản không có vấn đề.

Vương Tử Lâm vội vàng báo ra cái giá lúc trước năm phái đã thương nghị định ra.

Tông môn nói nghèo thì không tính là nghèo, nhưng nói giàu cũng không phải là giàu, mà muốn mời một võ giả Khí Khiếu Đoạn cũng không rẻ, cái giá năm phái Nam Tịnh Thôn đưa ra cũng cao hơn giá trên thị trường một chút.

Đây cũng là nguyên nhân bọn họ một mực không mời được võ giả Khí Khiếu Đoạn, dẫu sao Phong Bá Thiên của Phi Xà Môn quá lợi hại, hơn nữa sau lưng còn có một Hà gia, võ giả Khí Khiếu Đoạn bình thường không quá nguyện ý vì chút tiền ấy mà bị cuốn vào trong loại chuyện này.

- Chu huynh đệ, đây là giá lúc trước chúng ta đã thương nghị, nếu ngươi cảm thấy thấp, ta lại đi tìm bọn họ thương lượng một chút, chắc vẫn có thể tăng giá, chỉ là có thể không được nhiều lắm.

Vương Tử Lâm khẽ cắn môi nói, vất vả lắm mới có một võ giả Khí Khiếu Đoạn nguyện ý hỗ trợ.

Cũng không thể bởi vì chuyện giá cả mà không thỏa thuận được.

- Được rồi, giá này thôi, hai người các ngươi có thể làm chủ quyết định không?

Chu Phàm không chút để ý hỏi.

Chu Phàm cũng biết những tông môn này không giàu có bằng những thế gia thương giả, cũng chỉ có thể lấy ra được cái giá đó thôi, vả lại hắn cũng không phải chỉ vì tiền.

Phi Xà Môn đã như vậy, món nợ lật xe này chúng ta phải tính toán một chút, Chu Phàm lạnh lùng nghĩ.

- Có thể, ta có thể quyết định.

Vương Tử Lâm nghe thấy Chu Phàm đáp ứng, vẻ mặt cao hứng nói:

- Nếu Chu huynh đệ lo lắng, sư phụ ta bị thương không tiện ra, nhưng chúng ta có thể se Chu huynh đệ đi vào gặp sư phụ, để sư phụ chính miệng làm bảo chứng cho Chu huynh đệ.

- Đây vốn chính là cái giá mà năm phái chúng ta đã thương nghị, Bạch Hồng Quán đồng ý, bốn phái khác cũng sẽ đồng ý.

- Triệu quán chủ bị thương, ta sẽ không đi quấy rầy, ta tin các ngươi sẽ không quỵt nợ, vậy đi thôi.

Chu Phàm đứng lên nói.

- Đi đâu?

Ngao Phong hơi ngẩn ra hỏi.

Hai hàng lông mày Chu Phàm nhíu lại, nói:

- Các ngươi mời ta tới không phải để đối phó Phong Bá Thiên à? Hiện tại đi luôn.

- Chu huynh đệ, Chu huynh đệ, đừng quá xung động, chúng ta mưu đồ một phen đã.

Vương Tử Lâm có chút há hốc miệng, trán hắn rất nhanh đã ứa mồ hôi.

Hắn cảm thấy người trẻ tuổi chính là xung động, vốn ý tứ của bọn họ chỉ là muốn Chu Phàm làm chỗ dựa cho bọn họ, Phong Bá Thiên không ra tay, Chu Phàm trên cơ bản cũng không cần ra tay, chứ không phải muốn Chu Phàm đi đánh với Phong Bá Thiên, vả lại có thể đánh thắng được sao?

- Ta không rảnh trường kỳ ở lại Nam Tịnh Thôn coi giữ cho các ngươi.

Chu Phàm cười cười, đi ra bên ngoài.

Loại chuyện nhỏ này, đương nhiên là giải quyết một lần cho xong.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...