Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1098: Chương 1098: Lật xe (2)
Khi trời đất quay cuồng, toàn thân Chu Phàm căng cứng, tay phải hắn đặt lên trên chuôi đao, tay trái nhẹ nhàng vỗ vách xe, khiến trong quá trình thùng xe đổ xuống hắn vẫn ổn định được thân thể.
Thùng xe đổ xuống đất.
Bên ngoài lại là người ngã ngựa đổ.
Sao vậy? bị quái quyệt tập kích à?
Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, hắn vào nháy mắt thùng xe rơi xuống, cả người nhanh chóng từ trong màn che xuyên ra.
Mã phu và ngựa đều lăn trên mặt đất, một mực la hét, bụi đất bay lên.
Chu Phàm chỉ liếc mã phu và ngựa một cái, rồi không để ý đến nữa, mà là cấp tốc nhìn quét chung quanh.
Xe ngựa lúc này mới đến giao lộ của Nam Tịnh Thôn.
Động tĩnh lật xe, khiến mấy thôn dân đi ngang qua dừng lại nhìn.
Ánh mắt Chu Phàm nghiêm lại, nhìn một hán tử thân hình cao lớn đang nằm ngoài thùng xe.
Hắn ngửa mặt hướng lên trời ghé vào thùng xe có chút lõm xuống, đang lạnh lùng nhìn Chu Phàm.
Vừa rồi chính là hán tử này cả người nện vào thùng xe ngựa đang chạy, khiến cho xe mới người ngã ngựa đổ.
Chu Phàm nhíu mày, rất khó hiểu.
Hán tử thân hình cao lớn đứng lên, lại có một hán tử mặt táo bước nhanh tới, hắn kéo hán tử thân hình cao lớn đó dậy.
Trên người hán tử cao lớn không có một chút thương thế, bởi vì hắn sớm đã bước vào Kháng Kích Đoạn, đập lên xe ngựa mà thôi, đương nhiên không có việc gì.
Hán tử mặt táo lại đỡ mã phu dậy, ngựa thì tự mình giãy giụa đứng lên, có điều phát ra tiếng thở phì phì trong mũi, lộ ra có chút bất an.
- Hai vị không sao chứ?
Hán tử mặt táo cười nói, tầm mắt hắn lại nhìn chằm chằm Chu Phàm, trong mắt có vẻ châm biếm.
- Thế này là sao?
Tên mã phu đó vẫn có chút ngây đơ.
- Thật sự xin lỗi, chúng ta là đệ tử Phi Xà Môn mới tới thôn, đó là sư đệ của ta, vừa rồi ta và sư đệ cãi nhau ở giao lộ này, không nhịn được động thủ, kết quả ta dùng sức quá lớn, đẩy sư đệ, xe ngựa của các ngươi vừa hay đi qua, va phải các ngươi…
- Thực sự xin lỗi.
Hán tử mặt táo vừa nói vừa xin lỗi mã phu,
- May mà các ngươi đều không sao, bằng không chúng ta sẽ áy náy cả đời.
Mã phu muốn nổi cáu, nhưng nghe thấy là võ giả của Phi Xà Môn, hắn lại không dám phát hỏa.
Hán tử mặt táo lại từ trong lòng lấy ra một số tiền đồng, coi như bồi thường cho xe ngựa hư hao, trên mặt mã phu nở nụ cười, luôn miệng nói không sao, chỉ là một hồi hiểu lầm.
Chu Phàm lạnh lùng nhìn.
- Tiểu huynh đệ, ngươi không sao chứ?
Hán tử mặt táo lại vẻ mặt tươi cười bước về phía Chu Phàm, giống như đang ân cần hỏi han.
Đợi đến gần rồi mới hạ thấp giọng đến trình độ mà mã phu đó không nghe thấy, khóe miệng khẽ động:
- Tiểu tử, ta mặc kệ ngươi là ai, Bạch Hồng Quán trêu chọc Phi Xà Môn chúng ta, ngươi dám đi lại gần gũi với bọn họ, là không để Phi Xà Môn chúng ta vào mắt.
- Sau khi trở về, ở yên đó, đừng tới nữa, bằng không sẽ không như hôm nay đâu.
Hán tử mặt táo nói xong những lời này, lại cười to nói:
- Được, tiểu huynh đệ đã không sao, vậy chúng ta an tâm rồi.
Hán tử mặt táo cùng sư đệ của hắn lại cười hiền lành với mã phu, đồng thời thoải mái đỡ xe ngựa từ dưới đất lên rồi cáo từ rời đi.
Chu Phàm từ đầu tới cuối đều không nói gì.
- Vị đại gia này, ngươi xem xe ngựa của ta đã thành như vậy rồi, hôm nay là không đi được nữa, hay là ta giúp ngươi gọi một chiếc khác tới, ngươi thấy có được không?
Tên mã phu đó đợi hai người kia đi rồi mới cười khổ nói.
Cho dù có bồi thường, không tính là quá thiệt, nhưng cuối cùng vẫn là chuyện phiền phức.
Chu Phàm cười cười nói:
- Vậy thì không cần, ngươi nói cho ta biết, hai người đó đúng là người của Phi Xà Môn à?
- Cái này…
Mã phu có chút do dự, mắt hắn sáng lên, gọi một thôn dân quen thuộc đang đứng nhìn ở bên cạnh tới, hỏi.
Thôn dân đó đương nhiên nhận ra Phi Xà Môn, tông môn mới nổi ở Nam Tịnh Thôn, hắn nói hai người đó chính là đệ tử của Phi Xà Môn, hán tử mặt táo tên là Lương Minh, hán tử cao lớn tên là Bì Thụy Tư.
Sau khi xác nhận, Chu Phàm lẩm bẩm:
- Ta không làm gì cả, các ngươi đúng là bá đạo.
Thôn dân và mã phu đó đã hẹn có rảnh thì đi uống rượu, mã phu lại nhìn Chu Phàm.
- Cám ơn ngươi, ta tạm thời không đi nữa, ta hại ngươi gặp phải tai họa bất ngờ, tiền xe không cần trả.
Chu Phàm cười cười, xoay người đi vào trong thôn.
Để lại mã phu vẻ mặt mơ hồ đứng tại chỗ, hắn có chút khó hiểu với ý tứ trong lời nói của Chu Phàm.
Bên kia Lương Minh và Bì Thụy Tư đi vào một con ngõ nhỏ.
- Sư huynh, làm như vậy không có vấn đề gì chứ?
Bì Thụy Tư hỏi.
- Có thể có vấn đề gì?
Trên mặt Lương Minh lộ ra nụ cười lạnh,
- Người đó nhìn một cái liền biết chính là một võ giả, vào lúc thế này vẫn dám tới Bạch Hồng Quán, đương nhiên phải cho hắn một giáo huấn, bằng không những người đó sẽ không sợ.