Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1097: Chương 1097: Lật xe
Sầu Hầu lại nhìn Chu Phàm, Chu Phàm gật đầu với hắn, bảo hắn cứ yên tâm.
Lúc này Sầu Hầu mới yên tâm tiến vào viện lạc.
Chu Phàm và Vương Tử Lâm, Ngao Phong vừa tiến vào đại sảnh viện lạc thì tách ra ngồi xuống, có đệ tử bưng nước trà tới.
Nói chuyện phiếm vài câu, Vương Tử Lâm mới nghiêm mặt vào thẳng chủ đề:
- Chu huynh đệ, cuộc nói chuyện này chỉ là chúng ta đại biểu cho Bạch Hồng Quán, không có bất kỳ liên quan gì tới Sầu Hầu, Chu huynh đệ khi quyết định cũng không cần cân nhắc tới nhân tố của Sầu Hầu.
- Bất kể là như thế nào, đều sẽ không ảnh hưởng tới quan hệ của ngươi và Sầu Hầu, cũng sẽ không ảnh hưởng tới thái độ của Bạch Hồng Quán đối với Sầu Hầu, điểm này chúng ta có thể cam đoan với ngươi, xin ngươi yên tâm.
Lông mày Chu Phàm giãn ra gật đầu nói:
- Như vậy là tốt nhất.
- Xin hỏi Chu huynh đệ là võ giả Khí Khiếu Đoạn ư?
Vương Tử Lâm hỏi ra vấn đề mấu chốt.
- Ừ.
Chu Phàm thẳng thắn nói, trong lòng hắn cũng lờ mờ đoán được mục đích của bọn Vương Tử Lâm.
Vương Tử Lâm và Ngao Phong đều lộ vẻ vui mừng, nhưng trong lòng cũng rất kinh ngạc, Khí Khiếu Đoạn trẻ tuổi như vậy, đúng là hiếm thấy.
- Sầu Hầu có nhắc tới ân oán của năm phái Nam Tịnh Thôn chúng ta và Phi Xà Môn với ngươi không?
Ngao Phong hỏi.
- Nói rồi, các ngươi có gì cứ nói thẳng là được.
Sắc mặt Chu Phàm bình tĩnh nói.
- Chúng ta muốn mời Chu huynh đệ trợ giúp năm phái Nam Tịnh Thôn chúng ta, Chu huynh đệ chỉ cần thay chúng ta đối phó Phong Bá Thiên của Phi Xà Môn là được rồi.
Vương Tử Lâm trực tiếp nói.
Chu Phàm nhìn Vương Tử Lâm và Ngao Phong, hắn trầm mặc một chút, lắc đầu nói:
- Xin lỗi, gần đây ta có khá là nhiều việc, có thể không giúp được các ngươi.
Chu Phàm trực tiếp cự tuyệt, trên mặt Ngao Phong và Vương Tử Lâm lộ ra vẻ thất vọng.
Bọn họ thậm chí chưa nói bối cảnh và thực lực của Phong Bá Thiên, Chu Phàm đã cự tuyệt, vậy chứng tỏ Chu Phàm là không muốn nhúng tay vào việc này.
Vương Tử Lâm cười gượng nói:
- Không có gì, một khi đã như vậy, việc này cứ coi như không có gì, Chu huynh đệ cũng không cần chú ý.
Nói tới đây rồi, vậy cũng không còn gì để nói nữa, Ngao Phong gọi Sầu Hầu ra, hắn và Vương Tử Lâm rời đi.
Cự tuyệt hỗ trợ, Chu Phàm cũng ngại ở lại Bạch Hồng Quán, cáo từ Sầu Hầu chuẩn bị quay về huyện thành.
Chu Phàm muốn đi, Sầu Hầu liền tiễn Chu Phàm ra ngoài.
Đợi sau khi ra khỏi Bạch Hồng Quán, Sầu Hầu quay đầu nhìn nhìn, sau đó mới vẻ mặt khẩn trương hỏi:
- A Phàm, bọn sư phụ của ta có phải nhờ ngươi hỗ trợ đối phó Phi Xà Môn không?
- Ừ.
Chu Phàm hơi nghiêng đầu nhìn Sầu Hầu nói.
- Ngươi đừng đáp ứng bọn họ, môn chủ đó của Phi Xà Môn rất lợi hại.
Mặt Sầu Hầu lộ vẻ rối rắm, nhưng vẫn mở miệng nói.
Chu Phàm cười khẽ:
- Ta không đáp ứng bọn họ, trực tiếp từ chối rồi.
- Vậy thì tốt.
Sầu Hầu thở phào.
- Nhưng các ngươi thì sao? Ta có thể là Khí Khiếu Đoạn duy nhất mà các ngươi có thể tìm được.
Chu Phàm lại nói.
Sầu Hầu cười khổ, hắn gãi gãi đầu, lắc đầu nói:
- Ta cũng không biết, có điều rồi sẽ có biện pháp.
Nhưng hắn biết, bất kể là như thế nào cũng không thể liên lụy tới A Phàm, hắn đã sớm biết, mạng của mình là A Phàm cứu, Bạch Hồng Quán quan trọng, nhưng A Phàm quan trọng hơn, mạng của mình cũng có thể trả lại cho A Phàm.
Chỉ có thể có lỗi với sư phụ, nhưng sư phụ sẽ lượng giải cho hắn.
Chu Phàm nghiêm túc nhìn Sầu Hầu, hắn từ trong phù đại lấy ra hai đạo Tiêu Tức Phù đưa cho Sầu Hầu nói:
- Nếu thực sự có phiền phức không ứng phó được, phát tin tức cho ta hoặc là trực tiếp đến Vân Lai Khách Sạn ở Cao Tượng Thành tìm ta.
Sầu Hầu tiếp nhận Tiêu Tức Phù, hắn gật đầu nói:
- Được, ta biết rồi.
- Đừng có chết đó, biết chưa? Ta không muốn nhúng tay vào chuyện của Bạch Hồng Quán, nhưng chúng ta thì khác, nếu ngươi có việc ta khẳng định sẽ giúp.
Chu Phàm lại nói.
- Cái này thì ta biết, nếu A Phàm có chuyện gì, ta cũng sẽ không đứng nhìn.
Trên mặt Sầu Hầu lộ ra nụ cười ngốc nghếch, nói.
Nam Tịnh Thôn và Cao Tượng Thành thường xuyên có xe ngựa lui tới, Chu Phàm tìm một chiếc xe ngựa, ngồi trên xe cáo từ Sầu Hầu rời đi.
Sầu Hầu nhìn xe ngựa đi xa, mới xoay người quay về.
Chu Phàm ngồi trong xe ngựa xoa xoa mày, hắn thở dài, kỳ thật bỏ qua Sầu Hầu mà nói, người của Bạch Hồng Quán cũng như không tồi, nhưng vẫn chưa tới mức đáng để hắn mạo hiểm hỗ trợ.
Chỉ là tranh đấu giữa môn phái, Phi Xà Môn không dám đánh chết người, Bạch Hồng Quán cùng lắm là rời đi, lại thêm Sầu Hầu cũng không phải chiến lực chủ yếu của Bạch Hồng Quán, chắc sẽ không tác động đến Sầu Hầu.
Chu Phàm yên lặng suy nghĩ, cảm thấy vấn đề chắc không lớn.
Khi hắn nghĩ như vậy, rầm một tiếng, thùng xe đổ lậtt.