Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1095: Chương 1095: Chịu chết (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Không có gì, chỉ là một hồi sợ bóng sợ gió, là một bằng hữu của Sầu Hầu đến.

Vương Tử Lâm lắc đầu nói.

- Là bằng hữu của Sầu Hầu…

Triệu Dương không hỏi nhiều, bảo thê tử và hài tử đều ra ngoài.

Chờ thê tử hài tử rời phòng rồi, Triệu Dương nhìn Vương Tử Lâm và Ngao Phong, trong lòng hắn có chút bi ai, không ngờ lại đi đến một bước này.

Vương Tử Lâm và Ngao Phong thấy Triệu Dương như vậy, trong lòng cũng có chút trầm trọng.

Ngao Phong an ủi:

- Sư phụ, ngươi đừng nghĩ nhiều, cứ dưỡng thương cho tốt, trong quán có ta và các vị sư huynh đệ, không có việc gì dâu.

Vương Tử Lâm cũng lên tiếng trấn an.

Triệu Dương lắc đầu nói:

- Các ngươi đừng nói nữa, nghe ta nói đã.

Vương Tử Lâm và Ngao Phong ngậm miệng.

- Ta nghĩ kỹ rồi, nếu thật sự không được, vậy…

Triệu Dương tạm dừng một chút lại tiếp tục:

- Vậy bán nhà đi, chúng ta rời khỏi nơi này, chuyển tới thôn khác.

Hắn nói ra những lời này, kỳ thật chính là nhận thua với Phi Xà Môn, đối với một võ giả mà nói, chắc chắn là khuất nhục to lớn.

- Sư phụ.

Ngao Phong quỳ xuống, hai mắt ửng đỏ,

- Bạch Hồng Quán là thái sư phụ một tay sáng lập, truyền thừa ở đây lâu như vậy, sao có thể nói đi là đi?

- Là Phi Xà Môn khinh người quá đáng, không làm chó của bọn họ thì phải rời đi, trong thiên hạ nào có đạo lý như vậy? Ta đi tìm bọn họ làm một hồi sinh tử chiến, cũng không thể để bọn họ hủy tâm huyết của thái sư phụ và sư phụ.

- Im miệng.

Sắc mặt Triệu Dương trở nên nghiêm túc:

- Ngao Phong, đừng làm loại chuyện ngốc này.

Hắn rất hiểu, sinh tử chiến mà Ngao Phong nói là có ý gì, đó chính là muốn dùng mạng của mình để làm lớn chuyện, từ đó khiến quan gia chú ý, cũng khiến cho Phi Xà Môn không dám tùy ý làm bậy nữa.

Làm như vậy đương nhiên là có tác dụng, nhưng thế không đáng.

- Ta thà để Bạch Hồng Quán đóng cửa, cũng không muốn bất kỳ một ai trong các ngươi gặp chuyện không may!

Triệu Dương trầm giọng nói:

- Huống hồ chỉ là rời đi mà thôi, chuyển đến một nơi khác, chúng ta cùng lắm thì bắt đầu lại, thái sư phụ các ngươi năm đó một thân một mình cũng có thể làm được từ không đến có, tình cảnh gian nan gian nan hơn chúng ta nhiều.

- Hắn có thể làm được, chúng ta nhiều người như vậy thì cớ gì mà không làm được?

Ngao Phong cúi đầu trầm mặc, trong lòng đã ôm chí muốn chết, bởi vì rời khỏi Nam Tịnh Thôn cũng không dễ dàng, đừng nói Phi Xà Môn có thật sự để bọn họ rời đi hay không,

Cho dù để bọn họ rời đi, bọn họ có thể rời đi đâu?

Mười tám thôn phụ thuộc của Cao Tượng Thành, mỗi một thôn đều tồn tại không ít môn phái, đều có phân chia địa bàn rõ ràng, một tông môn muốn tiến vào địa bàn của người khác, nào có dễ dàng như vậy?

Muốn tiến vào, phải dựa vào song quyền của mình mà đánh vào, giống như Phi Xà Môn vậy.

Với thực lực của Phi Xà Môn, nếu chỉ muốn đứng vững ở Nam Tịnh Thôn, năm môn phái đương nhiên sẽ chấp nhận, nhưng nó là muốn độc chiếm Nam Tịnh Thôn, đây là nguyên nhân khiến năm môn phái không thể chấp nhận.

Với tình huống hiện tại của Bạch Hồng Quán, muốn đứng vững ở bất kỳ một thôn nào trong mười bảy thôn, đều là chuyện rất khó.

So với như vậy, còn không bằng dùng cái chết của mình để đổi lấy sự ổn định cho tông môn, Ngao Phong càng lúc càng kiên định với suy nghĩ của mình, hắn là cô nhi, từ nhỏ chính là sư phụ nuôi lớn, mạng này cứ coi như trả lại cho sư phụ.

Làm thầy trò nhiều năm Triệu Dương rất hiểu đồ đệ này, hắn nhìn Ngao Phong đang cúi đầu, bình tĩnh nói:

- Nếu ngươi thực sự đi chịu chết, Bạch Hồng Quán ngay cả một chút hi vọng cũng không có, sau khi ngươi chết rồi, người bên ngoài sẽ nói về sư phụ ngươi như thế nào?

- Bọn họ sẽ nói sư phụ ngươi vì Bạch Hồng Quán, vì cơ nghiệp của môn phái, lại bắt đồ đệ của mình đi chịu chết.

Thanh âm của Triệu Dương trở nên nghiêm khắc.

Ngao Phong ngạc nhiên ngẩng đầu, lúng ta lúng túng.

- Nhị sư đệ, sư phụ nói đúng, ngươi không thể làm bừa như vậy.

Vương Tử Lâm xụ mặt quát.

- Sư phụ, là ta sai rồi.

Trong lòng Ngao Phong cũng dần vơi đi tử chí (quyết tâm chết), không dám có loại suy nghĩ này nữa.

Đúng như sư phụ nói, nếu hắn thực sự chết, tin đồn bên ngoài nói không chừng sẽ không bịt được.

- Thái sư phụ các ngươi từng nói, trăm năm tu mới được ngồi cùng thuyền, có thể thành thầy trò, vốn chính là một loại duyên phận, sư phụ thu các ngươi làm đồ đệ, không phải muốn các ngươi đi chịu chết vì Bạch Hồng Quán, mà là hi vọng các ngươi có thể truyền thừa y bát.

Triệu Dương mỉm cười.

- Chỉ cần thầy trò chúng ta đồng lòng, cho dù khó khăn có lớn tới mấy, chiếc thuyền Bạch Hồng Quán này cũng sẽ không chìm, có điều rời khỏi Nam Tịnh Thôn là biện pháp cuối cùng, chưa chắc đã tới bước này, chúng ta lại nghĩ biện pháp…

Vương Tử Lâm và Ngao Phong đồng thanh xác nhận, Vương Tử Lâm nhìn sư phụ, hắn há miệng muốn nói, nhưng vẫn không nói ra.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...