Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1094: Chương 1094: Chịu chết
Sầu Hầu nói bất kể là sư phụ sư thúc bá hay là thái sư phụ, đều đối đãi rất tốt với hắn.
Lúc này Chu Phàm mới thở phào, hắn còn lo Sầu Hầu ở Bạch Hồng Quán phải chịu ủy khuất, nếu là như vậy, còn không bằng để Sầu Hầu rời khỏi Bạch Hồng Quán.
- Phi Xà Môn và Bạch Hồng Quán của ngươi là có chuyện gì?
Chu Phàm không hỏi Vương Tử Lâm, nhưng với Sầu Hầu thì lại không có nhiều cố kỵ như vậy.
Sầu Hầu nghe Chu Phàm nhắc tới Phi Xà Môn, trên mặt hắn lộ ra nộ ý nói:
- Phi Xà Môn là từ vùng khác đến Cao Tượng Thành khai tông lập phái, vốn loại chuyện này hàng năm đều có, nhưng Phi Xà Môn rất bá đạo, sau khi nó lựa chọn Nam Tịnh Thôn làm chỗ đặt tông môn, phái người nói với năm môn phái, bao gồm cả Bạch Hồng Quán chúng ta.
- Hoặc thần phục Phi Xà Môn bọn họ, sau này do Phi Xà Môn cầm đầu, hoặc rời khỏi Nam Tịnh Thôn.
- Bọn thái sư phụ đương nhiên không chịu, thế là bọn họ ỷ vào thực lực, lần lượt khiêu chiến năm môn phái chúng ta, nhưng chúng ta một đối một thì không phải là đối thủ của bọn họ, bọn họ xuất thủ tàn nhẫn, ngay ngày hôm qua, môn chủ của bọn họ đã đả thương thái sư phụ, hiện tại vẫn đang nằm trên giường.
Nghe Sầu Hầu tức giận bất bình kể lại tranh đấu giữa Phi Xà Môn và năm môn phái khác, Chu Phàm nhướng mày hỏi:
- Quan gia không để ý tới à?
Sầu Hầu lắc đầu nói:
- Chỉ cần không vạ lây tới người thường, quan gia rất ít khi để ý tới tranh đấu giữa các môn phái, đương nhiên tiền đề là chưa chết người, Phi Xà Môn xuống tay cũng chỉ là đánh bại đả thương, làm nhục chúng ta.
Chu Phàm trầm mặc một chút nói:
- Phi Xà Môn lần lượt tới mức nào? Không ngờ có thể bức năm môn phái các ngươi không có biện pháp chống đỡ.
- Phi Xà Môn Chủ Phong Bá Thiên là Khí Khiếu Đoạn, năm đệ tử dưới trướng hắn đều là Hoán Huyết Đoạn, mà môn phái chúng ta cũng chỉ có thái sư phụ là Hoán Huyết Đoạn, hơn nữa thái sư phụ lớn tuổi rồi, hắn chính là bị Phong Bá Thiên đả thương.
Trên mặt Sầu Hầu lộ ra vẻ bất đắc dĩ ngươi.
Hoán Huyết Đoạn muốn thắng Khí Khiếu Đoạn là rất khó.
Chu Phàm cảm thấy có chút kinh ngạc, một Phi Xà Môn có năm võ giả Hoán Huyết Đoạn, hơn nữa Môn chủ lại là Khí Khiếu Đoạn, Cao Tượng Thành này đúng là ngọa hổ tàng long.
Cũng khó trách năm môn phái của Nam Tịnh Thôn lại không địch lại Phi Xà Môn.
Chu Phàm nghĩ một chút rồi nói:
- Sầu Hầu, ngươi cẩn thận một chút, đừng xung động, có việc cứ để những sư thúc bá đó của ngươi ra mặt xử lý.
Chu Phàm không định nhúng tay vào việc này, là vì hắn mới đến, Phi Xà Môn dám làm chuyện mãnh long quá giang này, cưỡng chế năm địa đầu xà như Bạch Hồng Quán, khẳng định là không đơn giản.
Năm môn phái Bạch Hồng Quán kinh doanh ở Cao Tượng Thành nhiều năm, không thể không có quan hệ nhân mạch, nhưng vẫn bị chà đạp thảm như vậy, sau lưng Phi Xà Môn này nói không chừng có thế lực lớn nào đó làm chỗ dựa, nước trong đây quá sâu, có thể không dính vào thì không dính vào.
Vả lại tranh đấu giữa môn phái rất khắc chế, không có người chết, kết cục xấu nhất của năm môn phái Nam Tịnh Thôn không ngoài cúi đầu hoặc là bị bức phải rời khỏi Nam Tịnh Thôn.
Chỉ cần việc này không ảnh hưởng tới Sầu Hầu, tình cảnh của Bạch Hồng Quán như thế nào không liên quan quá lớn tới hắn, Chu Phàm mới mặc kệ, nếu Bạch Hồng Quán bất hạnh đóng cửa, vậy để Sầu Hầu rời khỏi là được.
- A Phàm, ta biết, sư phụ cũng là nói như vậy.
Sầu Hầu gật đầu.
Trong cuộc nói chuyện vừa rồi, Sầu Hầu biết A Phàm đã tới Khí Khiếu Đoạn, nhưng hắn cũng không mở miệng nhờ A Phàm hỗ trợ, bởi vì bởi vì đây là chuyện giữa môn phái, cho dù A Phàm muốn nhúng tay, hắn cũng sẽ cực lực phản đối.
Hắn có lòng trung thành đối với Bạch Hồng Quán, nhưng hắn lại không muốn liên lụy tới A Phàm.
Hai người không nói về đề tài này nữa, mà là nói chuyện khác.
Bạch Hồng Quán là một trong năm môn phái của Nam Tịnh Thôn, nơi ở không nhỏ, có bốn viện lạc, viện lạc đầu tiên có luyện võ trường, phòng tiếp khách, viện lạc thứ hai cho một số đệ tử ở xa ở lại, viện lạc thứ ba thuộc về bốn đệ tử thân truyền của quán chủ Triệu Dương.
Viện lạc thứ tư thì là nơi ở của cả nhà quán chủ Bạch Hồng Quán Triệu Dương.
Vương Tử Lâm chậm rãi bước vào một sương phòng, trong sương phòng, vợ con của Triệu Dương và nhị đệ tử Ngao Phong đều có mặt.
Sắc mặt Triệu Dương có chút tái nhợt nằm trên giường.
Triệu Dương cũng sắp sáu mươi tuổi rồi, hắn quay đầu thấy Vương Tử Lâm tới, cười gượng nói:
- Bên ngoài không có đại sự gì chứ?
Trong nụ cười của Triệu Dương mang theo một tia lo âu, hắn sợ người của Phi Xà Môn lại tới gây sự với Bạch Hồng Quán, hắn đã bị thương, chỉ cần Phi Xà Môn tùy tiện phái ra một võ giả Hoán Huyết Đoạn, Bạch Hồng Quán cũng không có ai là đối thủ của người này.