Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1093: Chương 1093: Gặp lại Sầu Hầu

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Sắc mặt nam tử trung niên khẽ biến, quyền này của hắn phát ra trước, nhưng tay của đối phương lại phát sau mà đến trước, hiển nhiên tốc độ còn nhanh hơn hắn.

Nhưng hắn đã không kịp nghĩ nhiều, bị người ta tóm được cổ tay là tối kỵ, hắn thét lớn một tiếng, chân khí trong cơ thể ùa tới quyền phải, ý đồ dùng chân khí đánh văng bàn tay đó ra.

Nhưng chân khí của hắn lại dễ dàng tản đi.

Nam tử trung niên càng lúc càng kinh hãi, chân khí của người này hùng hậu hơn hắn không biết bao nhiêu lần, trong tâm niệm xoay chuyển rất nhanh, hắn muốn giơ quyền trái lên bức thiếu niên trước mắt buông tay.

Chỉ là hắn còn chưa giơ quyền trái, Chu Phàm lại đột nhiên buông tay.

Nam tử trung niên vì khí lực đã dùng hết, lui về phía sau bước.

- Có thể nghe ta nói hết không?

Chu Phàm bất đắc dĩ nói:

- Ta không phải Phi Xà Môn gì cả.

Đồng thời Chu Phàm nghiêm túc nhớ lại một chút, Phi Xà Môn? Hắn dường như chưa từng nghe qua Cao Tượng Huyện có một môn phái như vậy?

Đương nhiên ở phụ cận Cao Tượng Thành, môn phái lớn nhỏ có tới mấy chục, hắn để sót cũng không có gì.

Nam tử trung niên hơi sửng sốt, sau đó sắc mặt đỏ lên, nghiêm túc cúi người nói với Chu Phàm:

- Vị huynh đệ này, là ta lỗ mãng, mong tha thứ.

Mười người đó cũng đồng loạt xin lỗi xin lỗi Chu Phàm.

Người của bọn họ thiếu chút nữa thì ngộ thương Chu Phàm, nếu truyền ra, thanh danh của Bạch Hồng Quán sẽ bị hủy, đối với Bạch Hồng Quán hiện tại mà nói, là đại sự họa vô đơn chí.

- Thôi thôi.

Vừa rồi trong lòng Chu Phàm vẫn có chút buồn bực, nhưng hiện tại người của Bạch Hồng Quán đã xin lỗi như vậy, việc này cũng không thể tính toán nữa.

Vả lại tốt xấu gì cũng là môn phái chỗ Sầu Hầu, nếu hắn thực sự truy cứu, Sầu Hầu ở Bạch Hồng Quán sẽ rất khó sống.

- Cám ơn.

Lúc này nam tử trung niên đó mới đứng thẳng người, hắn tò mò nhìn Chu Phàm hỏi:

- Xin hỏi vị huynh đệ này đến Bạch Hồng Quán có việc gì?

- Ta tìm Sấu…

Chu Phàm nói đến một nửa, tạm dừng một chút nói:

- Ta là tới tìm Trương Toàn Phúc.

Trương Toàn Phúc chính là tên của Sầu Hầu, dẫu sao nói Sầu Hầu thì bọn họ chưa chắc đã biết?

Trương Toàn Phúc?

Mười người đều hơi sửng sốt, bọn họ đang nhớ xem có đệ tử nào tên là Trương Toàn Phúc không, một thiếu niên trong đám người bỗng nhiên nhớ tới gì đó, mở miệng nói:

- Ngươi là tới tìm Sầu Hầu sư huynh à?

- Đúng vậy.

Chu Phàm cười cười gật đầu, hắn thầm nghĩ, xem ra cái tên Sầu Hầu này của ngươi là không thoát được rồi, không ngờ ngươi đã trở thành sư huynh.

- Ngươi là gì của Sầu Hầu?

Sắc mặt nam tử trung niên đầu lĩnh dịu đi, hỏi.

- Ta là huynh đệ tốt của hắn, ở cùng thôn với hắn, ngươi nói ta tên là Chu Phàm, Sầu Hầu sẽ biết.

Chu Phàm lại trả lời.

- Ta thay ngươi đi gọi Sầu Hầu sư huynh.

Thiếu niên đó vui vẻ đi vào nhà.

- Đã là huynh đệ của Sầu Hầu, vậy mời vào.

Nam tử trung niên nhiệt tình nói.

Chu Phàm và nam tử trung niên cùng nhau đi vào trong, phía sau là một đám đệ tử Bạch Hồng Quán.

- Ta là đại sư bá của Sầu Hầu, Chu huynh đệ, vừa rồi thật sự xin lỗi, chủ yếu là Phi Xà Môn mấy ngày nay không ngừng có người đến khiêu khích, đả thương mấy người của chúng ta, cho nên vừa rồi ta mới cho rằng…

Nam tử trung niên lại cười khổ giải thích.

- Đã là một hồi hiểu lầm, việc này đừng nhắc tới nữa.

Chu Phàm cười lắc đầu, trong lòng hắn có chút tò mò, Phi Xà Môn là thế nào, nhưng cũng không mở miệng hỏi.

Dẫu sao đây là chuyện của Bạch Hồng Quán, hắn lại là lần đầu quen biết với những người này của Bạch Hồng Quán, không thích hợp hỏi nhiều.

Chu Phàm và nam tử trung niên tên là Vương Tử Lâm vừa ngồi xuống trong đại sảnh, Sầu Hầu và thiếu niên đó đã chạy vào.

Sầu Hầu thấy Chu Phàm, mặt mày tươi cười nói:

- A Phàm, sao ngươi lại tới đây?

Sầu Hầu vẫn gầy như da bọc xương giống như trước kia, nhưng lại cao hơn đoạn, cả người nhìn thì cũng trưởng thành hơn không ít.

Sầu Hầu không có cánh tay trái vĩnh viễn vẫn lạc quan như vậy.

- Chu huynh đệ, ta còn có chuyện phải làm, các ngươi từ từ nói chuyện.

Vương Tử Lâm thức thời đứng lên ôm quyền nói.

Vương Tử Lâm dẫn theo một đám đệ tử rời khỏi, Chu Phàm mới cười vỗ vai Sầu Hầu nói:

- Lần trước ta vvề thôn, không ngờ ngươi lại lặng lẽ bước đi.

- Ta vốn muốn tới Thiên Lương Thành tìm ngươi, nhưng sư phụ dẫn theo ta, đúng dịp có chuyện quan trọng phải làm, không thể tới tìm ngươi.

Sầu Hầu gãi gãi đầu, giải thích.

Chu Phàm không ở lại đại sảnh mà là cùng Sầu Hầu ra khỏi Bạch Hồng Quán, đi trên đường thôn của Nam Tịnh Thôn, tùy ý nói chuyện.

Chu Phàm trong tán gẫu mới biết, Sầu Hầu đã bái nhị đồ đệ Ngao Phong của Quán chủ Bạch Hồng Quán Triệu Dương làm thầy, bởi vì Thanh Cân Đồng kích hoạt thiên phú võ giả, thiên phú của hắn trong đệ tử đời thứ ba của Bạch Hồng Quán đã xem như rất xuất chúng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...