Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1092: Chương 1092: Bạch Hồng Quán (2)
Nhưng pháp lệnh của Cao Tượng Thành quy định, ở trong phạm vi của Cao Tượng Thành và mười tám thôn phụ thuộc, võ giả không được phép triển khai thân pháp để đi đường như ở ngoài hoang dã, một khi bị đội tuần tra phát hiện, người làm trái sẽ bị trảm không tha.
Sở dĩ có quy củ như vậy là để phòng ngừa võ giả phạm ở trong thành bỏ chạy, võ giả Tốc Độ Đoạn trở lên một khi triển khai thân pháp bỏ chạy, rất khó phân biệt ra là ai.
Cho nên triển khai thân pháp sẽ xử lý giống như đào phạm.
Quả nhiên nhiều người, quy củ kỳ quái gì cũng có, Chu Phàm hơi nhướng mày nghĩ, Cao Tượng Thành đúng là quá lớn, các loại thế lực như thế gia đều có, cho nên võ giả trong thành cũng không ít, Nghi Loan Ti và huyện nha để quản lý tốt tòa thành thị này, vì thế pháp lệnh ban bố cũng nhiều hơn loại thành nhỏ như Thiên Lương Thành rất nhiều.
Mất khoảng thời gian một nén hương, xe ngựa mới đến Nam Tịnh Thôn.
Khác với những thôn lụi bại mà Chu Phàm từng thấy, nơi này nhìn giống với một tòa thành nhỏ hơn, có đường đá hoàn chỉnh, ven đường có một con sông lượn lờ chảy qua.
Chu Phàm trả tiền xe, bảo mã phu không cần chờ hắn, chậm rãi bước về phía trước.
Hắn đến Nam Tịnh Thôn không phải để du lịch, mà là bởi vì Bạch Hồng Quán ở ngay Nam Tịnh Thôn.
Bạch Hồng Quán chính là môn phái của người dẫn Sầu Hầu đi.
Trong Cao Tượng Thành giá cả đắt đỏ, đừng nói là những tông môn cố ý dương danh lập vạn ở Cao Tượng Thành, cho dù là một số thế gia thế lực yếu kém cũng không thể ở nơi quá rộng lớn trong thành.
Cho nên, mười tám thôn thành cứ điểm được một số thế gia tông môn lựa chọn.
Đối với điều này quan gia của Cao Tượng cũng vui vẻ đứng nhìn, bởi vì những thế gia tông môn này ở trong thôn, vào thời điểm mấu chốt có thể chống đỡ một số quái quyệt tương đối lợi hại xâm nhập, giảm bớt áp lực cho quan gia.
Đại Ngụy hoàng thất có Đại Phật Tự và thư viện phụ trợ, ngay cả thế gia môn phiệt cũng khó có thể chống lại, trừ mấy đại môn phái được hoàng thất ngầm thừa nhận ra, môn phái võ đạo khác sớm đã suy vong, có không ít đã biến mất trong sông dài lịch sử.
Nhưng vẫn có môn phái ngoan cường sống sót, chỉ có điều bởi vì nguyên nhân quái quyệt, môn phái muốn đứng vững ở ngoài hoang dã, cơ hồ là chuyện không thể, bọn họ chỉ có thể dựa vào thành phố lớn, dựa vào dạy võ giả hoặc làm việc cho quan gia thế gia để sống sót.
Bạch Hồng Quán chính là một tông môn chính là như vậy, có điều từ tư liệu của Nghi Loan Ti cho thấy, nó không dựa vào bất kỳ thế gia nào, mà là dựa vào sự quyên góp của môn hạ đệ tử và thay thôn kích sát quái quyệt để duy trì.
Môn phái thanh danh không tốt làm nhiều việc ác muốn sống sót trong phạm vi của Cao Tượng Thành, cơ hồ là chuyện không thể, cho nên hiện tại môn phái có thể bảo lưu lại, cũng tuân thủ luật pháp điều lệnh của quan gia giống như dân chúng bình thường, không có bất kỳ khác biệt gì.
Danh tiếng của Bạch Hồng Quán ở Cao Tượng Huyện rất tốt. Chu Phàm vừa hỏi đường vừa nhớ lại tư liệu về Bạch Hồng Quán.
Ban ngày người của Nam Tịnh Thôn phần lớn là ra ngoài canh tác, người cũng không tính là nhiều, nhưng cũng không phải một người cũng không có, dẫu sao trừ nông dân ra, thôn này cũng có người làm nghề nghiệp khác.
Ở Nam Tịnh Thôn không có điểm đóng quân của thế gia, chỉ có năm môn phái võ đạo, Bạch Hồng Quán chính là một trong đó, không ai không biết.
Chu Phàm rất dễ dàng tìm được Bạch Hồng Quán, nhìn cửa lớn rộng lớn, trên hoành phi viết ba chữ Bạch Hồng Quán.
Hắn cười cười, sau đó đi vào.
Sầu Hầu, ta tới rồi.
Chu Phàm tự nhiên đi vào, có điều hắn không đi loạn, để tránh dẫn tới hiểu lầm, mà là đứng ở trước cửa, quan sát sân luyện công một chút, phía sau nơi này chính là chính sảnh của Bạch Hồng Quán.
- Có ai không?
Chu Phàm mở miệng hô một tiếng.
Hắn vừa hô, có mười người thanh niên khỏe mạnh mặc kình trang màu đen xông ra.
Bọn họ quan sát Chu Phàm, phát hiện là một thiếu niên đầu trọc, bên hông đeo một thanh đao dài nhỏ, trên lưng còn đeo cự đao to tới có chút khoa trương, hiển nhiên là một võ giả.
Sắc mặt mười người lập tức trở nên khó coi.
- Chào các ngươi, ta là đến…
Chu Phàm cảm thấy có chút không đúng, nhưng vẫn mở miệng nói.
- Phi Xà Môn các ngươi đừng quá đáng.
Một nam tử trung niên tức giận quát to:
- Thì sao tưởng Bạch Hồng Quán ta không có người à.
Nam tử trung niên vừa nói xong, cả người hắn đã nhấp nhoáng xông tới Chu Phàm, tốc độ rất nhanh, hiển nhiên là một võ giả Tốc Độ Đoạn trở lên.
Lúc này Chu Phàm muốn biện giải cũng không được, bởi vì nam tử trung niên đã đến trước người hắn, nam tử trung niên quát lạnh một tiếng, vặn lưng đánh ra một quyền tới mặt Chu Phàm.
Một quyền này mang theo tiếng gió vù vù, thổi cho quần áo của Chu Phàm bay phất phới.
Chỉ là quyền này chưa đánh trúng mặt Chu Phàm, đã bị một bàn tay đột ngột xuất hiện tóm lấy cổ tay hắn.