Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1091: Chương 1091: Bạch Hồng Quá
Thân thể nàng rất đặc thù, thiên phú vô cùng tốt, cho dù chỉ là công pháp luyện lực bình thường, nàng từ Lực Khí Sơ Đoạn đến Lực Khí Trung Đoạn, khí lực gia tăng cũng đạt tới chín ngàn cân!
Điều này khiến nàng rất cao hứng, nhưng đều là nhờ có sự hỗ trợ của Chu Phàm, khiến cho tâm tình của nàng có chút phức tạp, có điều nàng rất nhanh lại kiên định tâm ý, nhìn Chu Phàm lạnh lùng nghĩ: Một ngày nào đó, ta sẽ khiến ngươi hối hận.
Chu Phàm chỉ nhìn Triệu Nhã Trúc hỏi:
- Chỗ ngươi có… Hầy, hay là thôi đi.
Chu Phàm vốn là muốn hỏi chỗ Triệu Nhã Trúc có thứ có thể khiến hắn ăn gian trong văn thí không?
Nhưng hắn nhìn Triệu Nhã Trúc, cảm thấy căn bản là không thể, suy nghĩ này rất vớ vẩn.
- Ngươi rốt cuộc muốn gì? Chỉ cần ngươi trả được giá, ta có công pháp bảo khí gì mà không lấy ra được?
Triệu Nhã Trúc hừ lạnh một tiếng nói.
- Ngươi biết những thứ như thi phú kinh nghĩa không? Ngươi có thế để khiến ta cấp tốc trở thành một văn hào đọc thuộc bách thư tinh thông kinh nghĩa không?
Chu Phàm cười khổ nói.
- Thi từ ca phú kinh nghĩa?
Triệu Nhã Trúc hơi sửng sốt, rất nhanh trên mặt nàng lộ ra vẻ căm tức:
- Ngươi học những thứ này có ích lợi gì? Ngươi chính là võ giả.
- Vậy thì chính là ngươi cũng bó tay rồi.
Chu Phàm lắc đầu thở dài:
- Ngươi không hiểu đâu, ta là muốn làm một võ giả có văn hóa, tục ngữ nói rất hay, võ giả không đáng sợ, chỉ sợ võ giả có văn hóa.
Kỳ thật ta là đang nói bừa, hiện tại có thêm một người phụ tá, ta sợ các ngươi ở trong hiện thực định vị được. Chu Phàm thầm nghĩ trong lòng.
- Toàn là nói bậy.
Triệu Nhã Trúc cười nhạo nói:
- Chẳng lẽ trước khi đánh nhau còn có ai vũ văn lộng mặc giảng đạo lý với ngươi à? Quyền đầu của ai lớn thì người đó có lý, Triệu cô nương ta tung hoành thiên hạ lâu như vậy, nhưng chưa có văn nhân nhã sĩ nào có cơ hội nói một câu rắm chó ở trước mặt ta.
- Đó là bởi vì ngươi đủ cường đại.
Chu Phàm có chút không biết phải nói gì nói, hắn tự giễu trong lòng: Nếu ta có thể đánh thắng vị thánh nhân Lâm Vô Nhai đó của thư viện, ta đương nhiên không cần phiền não vì những thứ này, nhưng vấn đề là ta kém hắn tới mười vạn tám ngàn dặm, chỉ có thể dựa theo quy củ của hắn mà làm.
Triệu Nhã Trúc nghe thấy vậy trên mặt lộ vẻ ngạo nghễ, nàng là một trong số ít người đứng ở đỉnh phong, đương nhiên là có tư cách kiêu ngạo.
- Nhưng ngươi cũng phải dựa theo quy củ của thuyền.
Chu Phàm lại không nhịn được bổ sung một câu.
Sắc mặt Triệu Nhã Trúc lập tức lạnh lùng:
- Không cần ngươi phải nhắc nhở ta, có điều thuyền quả thật mạnh hơn ta, mới có thể giam cầm ta ở đây, nhưng cái này không liên quan gì tới đạo lý thư sinh cả.
- Bằng không ngươi giảng đạo lý với thuyền đi, để nó thả ta ra, xem nó có chịu không?
Triệu Nhã Trúc cười khẩy nói.
Chu Phàm cười gượng một tiếng:
- Nói nhiều như vậy làm gì, ta cũng biết, muốn giảng đạo lý, đầu tiên hai người phải ở vị trí thực lực tương đương mới được, hiện tại ta chỉ muốn làm một thiếu niên có văn hóa, ngươi không có biện pháp thì cứ coi như ta chưa nói gì.
Triệu Nhã Trúc cười ha ha nói:
- Ta chính là tiểu thư khuê các, nữ tử không tài thì chính là đức, thứ của người đọc sách ta làm sao mà biết được?
Triệu cô nương ngươi đã đổi mới nhận thức đối với tiểu thư khuê các của ta rồi. Chu Phàm lại nổi da gà thầm nghĩ.
Triệu Nhã Trúc mặc kệ Chu Phàm, trực tiếp xoay người luyện thêu thùa, loại chuyện này nàng đúng là không có biện pháp.
Chu Phàm lại nhìn Thực Phù, cái này khẳng định không cần hỏi, chỉ là một tiểu hài tử, hơn nữa có khả năng rất lớn là sinh hoạt ở địa phương nhỏ cách tuyệt với đời, bằng không đã không thể ngay cả cách tu luyện của nhân loại cũng không hiểu.
Hắn cũng xoay người đi tu luyện.
Ba thành điểm số của văn thí là hắn không có hi vọng rồi, còn không bằng tranh thủ lấy thêm điểm ở các hạng mục sát hạch khác, chỉ có thể hi vọng đừng để điểm bị kéo giãn quá xa.
Đáng thương cho ta, ta chính là chuẩn bị trùng kích hạng nhất. Chu Phàm vừa cân nhắc võ kỹ, vừa thở dài.
Sáng sớm hôm sau, Chu Phàm ra khỏi khách sạn, thuê một chiếc xe ngựa, bảo mã phu đi tới Nam Tịnh Thôn ở bên đông bắc.
Nam Tịnh Thôn là một trong mười tám thôn phụ thuộc của Cao Tượng Thành, trong phạm vi mười tám thôn phụ thuộc của Cao Tượng Thành, đều có đội tuần tra của Cao Tượng Thành, chỉ cần dọc theo xích đạo đi cẩn thận, bình thường sẽ không có đại sự gì.
Chỉ cần giá đưa ra không thấp, xe ngựa trong thành đều nguyện ý ra khỏi thành qua lại một chuyến ở thôn như vậy.
Sau khi Chu Phàm bàn xong giá với hắn, an vị lên xe ngựa, mã phu giơ roi ngựa trong tay, xe ngựa chạy tới ngoài thành.
Ngồi trên xe ngựa, mặt Chu Phàm lộ vẻ bất đắc dĩ, kỳ thật với tốc độ của hắn, căn bản không cần tay xe ngựa, chỉ cần ra khỏi thành, thi triển thân pháp, khẳng định là phải nhanh hơn xe ngựa.