Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1087: Chương 1087: Bái phỏng (2)
Chu Phàm nghẹn lời liếc Quan Nghênh Phong một cái, lần này đến sát hạch đều là một số thiên tài võ đạo, nhưng đại bộ phận đều xuất thân đại thế gia, thế gia cho dù không coi trọng giáo dục văn hóa, từ nhỏ dưới mưa dầm thấm lâu cũng vẫn hơn loại chân đất như hắn.
An ủi không mang tới một chút tác dụng nào.
Chu Phàm nghĩ một chút rồi nói:
- Nếu ba người các ngươi không có việc gì, vậy về trước đi, ta vẫn muốn bái phỏng một vị trưởng bối của thư viện.
- Trưởng bối thư viện?
Hai mắt Quan Nghênh Phong sáng lên,
- Chu huynh, ngươi có con đường ở thư viện thì nói sớm đi, có được tin tức gì, đừng có quên ta.
- Đừng nghĩ lung tung, chỉ là muốn bái phỏng một chút, kỳ thật ta cũng không phải quá quen thuộc với vị trưởng bối đó.
Chu Phàm có chút bất đắc dĩ nói.
Vị trưởng bối hắn nói chính là vị Nhưỡng Tửu Đại Sư Cổ Ngạn mà Yến Quy Lai từng đề cập qua.
Trong lòng hắn là nghĩ Yến Quy Lai đã nhắc tới, hắn cũng chuyện rồi, không thể không đi bái kiến một chút.
Trước khi hắn tới, chuẩn bị ghi danh xong sẽ đi gặp vị lão sư của Yến Quy Lai này, hiện tại lại biết chuyện văn thí, vậy càng phải đi gặp.
Nói không chừng Cổ đại sư có biện pháp gì hay thì sao?
Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi đều gật đầu tỏ vẻ hiểu rồi, nói vài câu với Chu Phàm, rồi kéo Quan Nghênh Phong cứ nói hưu nói vượn rời khỏi nơi này.
Chu Phàm đi một vòng ở ngoại viện, tìm một góc không người, từ trong Trữ Vật Thư lấy ra một túi rượu đỏ xám, rất nhanh tìm được một vị giáo tập thư viện chuyên môn phụ trách chiêu đãi bái phỏng, đưa ra yêu cầu bái phỏng.
- Ngươi muốn gặp Cổ lão sư à?
Người đó nghe xong quan sát Chu Phàm một chút, hỏi:
- Vậy xin hỏi tôn tính đại danh của ngươi, có quan hệ gì với Cổ lão sư?
Chu Phàm nói ra tên của mình, còn nói cả lý do bái phỏng.
Người đó hơi gật đầu, hắn đi gọi một thanh niên, bảo thanh niên đó tiến vào nội viện thư viện thông tri cho Cổ Ngạn.
Rất nhanh thanh niên đã trở lại, hắn thi lễ với vị giáo tập đó:
- Cổ lão sư nói bằng lòng gặp hắn.
- Ngươi dẫn hắn vào đi.
Giáo tập đó không nói nhiều.
Chu Phàm theo người này thoải mái tiến vào nội tầng thư viện, dọc theo hành lang dài đi tới, nghe tiếng đọc sách bên trong, tiếng vang luyện võ hoặc là so đấu phát ra, hắn biết, đây mới là thư viện chân chính.
Cũng không biết thư viện rốt cuộc có bao nhiêu học sinh?
Từ tư liệu hắn có được, chỉ biết trong học sinh thư viện có thư sinh chỉ học tập thánh nhân kinh điển, nhưng người học võ nhất định cần văn võ kiêm tu.
Chu Phàm nghĩ như vậy, rất nhanh liền theo thanh niên đó đi tới trước một viện lạc.
Cửa viện đang đóng, thanh niên gõ cửa.
- Tiến vào đi.
Trong viện lạc truyền ra thanh âm nam tử hùng hồn.
Nam tử thanh niên đẩy cửa, cười nói:
- Tự ngươi vào đi, đợi lát nữa từ chỗ Cổ lão sư ra, ngươi tự trở về, đừng đi loạn chung quanh, bằng không bị thương thì đừng trách ta không nhắc nhở ngươi.
Chu Phàm gật đầu tỏ vẻ hiểu rồi.
Nam tử thanh niên xoay người rời đi, Chu Phàm đẩy cửa đi vào.
Trong viện lạc chất đầy từng vò rượu lớn nhỏ không đồng nhất, nhỏ thì chỉ bằng nắm tay, to thì cao bằng thân người, hình dạng của vò rượu cũng không giống nhau, có hình hồ lô, có hình chùy, có hình trụ, chất liệu lại từ gốm sứ, ngọc lưu ly, vàng bạc đồng sắt, cái gì cũng có.
Vò rượu nơi này khiến Chu Phàm đại khai nhãn giới.
Trong sân tràn ngập tửu khí hỗn tạp nồng đậm.
Một đại hán râu quai nón to khỏe thân trên để trần đang quát mắng ba nam tử trẻ tuổi đang cúi đầu làm việc.
Ba nam tử trẻ tuổi người thì di chuyển vò, người thì đổ thêm các loại dược tài vào trong vò, người thì thêm củi lửa.
Ba nam tử trẻ tuổi tập trung tinh thần làm chuyện trên tay, thậm chí không ngẩng đầu nhìn Chu Phàm.
Đại hán râu quai nón quay đầu lại, con mắt to quan sát Chu Phàm một chút, hỏi:
- Ngươi tên là Chu Phàm phải không?
Chu Phàm vội vàng gật đầu.
- Ba người các ngươi đừng ăn bơ làm biếng, nếu hôm nay lại thất bại, ta sẽ lột da các ngươi.
Đại hán râu quai nón hừ lạnh một tiếng, lại nói tiếp:
- Đi theo ta.
Đại hán râu quai nón dẫn Chu Phàm đi vào bên trong, mở cửa, gọi Chu Phàm vào trong đại sảnh, hắn mới cười ha ha nói:
- Ngươi là bằng hữu của Yến Quy Lai à?
Chu Phàm hơi ngẩn ra, sau đó mới có phản ứng, vị này chính là Nhưỡng Tửu Đại Sư Cổ Ngạn, hắn vốn đang cho rằng người này chỉ là trợ giảng của Cổ Ngạn đại sư…
Quả nhiên người không thể nhìn tướng mạo.
Chu Phàm còn tưởng rằng lão sư của Yến Quy Lai là một lão nhân tuổi tác không nhỏ, đại hán râu quai nón trước mắt nhìn thì tuổi không chênh lệch mấy với Yến Quy Lai.
Có điều rất nhanh hắn lại thầm nghĩ nếu Nhưỡng Tửu Đại Sư này lúc trẻ tuổi đã thành lão sư thư viện, Yến Quy Lai vừa hay là đệ tử hắn dạy sau khi trở thành lão sư không lâu, vậy cũng có thể nói thông.