Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1086: Chương 1086: Bái phỏng

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Ở ngay hàng thứ nhất đã giống như khoe khoang viết rõ là hắn bức Thánh Thượng tăng thêm văn thí, loại chuyện này cho dù là thật, nhưng có thể quang minh chính đại thông báo toàn quốc như vậy sao?

Chẳng lẽ thể diện của Đại Ngụy Thiên Tử không đáng tiền à?

- Lâm Vô Nhai này là ai?

Quan Nghênh Phong nhẹ nhàng dùng khuỷu tay huých Tào Diên Phóng một cái, hỏi khẽ.

Hắn ý thức được đây là một đại nhân vật, nhưng thật sự không nghĩ ra được là ai, cho nên hỏi rất khẽ.

Nhưng thanh âm có nhỏ tới mấy, ở trường hợp tĩnh lặng này cũng sẽ trở nên rõ ràng.

Lập tức tất cả tầm mắt trong sân đều tụ tập đến trên người Quan Nghênh Phong, đó là ánh mắt khinh bỉ.

Những ánh mắt này khiến Quan Nghênh Phong có chút chột dạ dời tầm mắt, hắn dường như đã hỏi một vấn đề rất ngốc nghếch.

Chu Phàm ho khẽ một tiếng, bởi vì hắn cũng không biết.

- Ngại quá, gần đây đầu óc của hắn hỏng rồi, rất nhiều chuyện đều quên mất.

Tào Diên Phóng có chút xấu hổ vừa nói vừa dắt Quan Nghênh Phong rời khỏi chỗ tường bố cáo.

Chu Phàm và Đàm Vân Phi cũng vội vàng theo ra.

Đám người không tản đi, vẫn tấm tắc lấy làm lạ thảo luận.

Đợi rời xa tường bố cáo rồi, Tào Diên Phóng cười khổ nói:

- Nghênh Phong, ta không ngờ ngươi lại bất học vô thuật đến mức này, không ngờ loại câu hỏi này cũng hỏi ra được, đúng là quá mất mặt.

Kỳ thật ta cũng không biết Lâm Vô Nhai là ai… Chu Phàm thầm nghĩ trong lòng, có điều hắn không nói gì.

- Ta không biết thật, ta không thể ai cũng biết mà.

Quan Nghênh Phong có chút tức giận nói.

- Vấn đề này ngu xuẩn như hỏi Đại Ngụy Thiên Tử họ gì vậy.

Đàm Vân Phi lạnh lùng nói.

Quan Nghênh Phong ặc một tiếng nói:

- Sẽ không nghiêm trọng như vậy chứ? Đại Ngụy Thiên Tử họ Lý thì ta vẫn biết, nhưng Lâm Vô Nhai là ai? Chẳng lẽ hắn còn có danh tiếng hơn vị thánh nhân đó của thư viện à?

Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi thiếu chút nữa thì tắc hơi, Tào Diên Phóng ngẩng đầu lên trời hít sâu một hơi:

- Tên ngu xuẩn này, dám dùng loại khẩu khí này để nói chuyện, có thể bức Thánh Thượng tăng thêm văn thí thì còn có thể là ai nữa?

Quan Nghênh Phong có ngu tới mấy cũng vẫn phản ứng được, hắn rất hiếm có đỏ bừng mặt, thì ra tên của thánh nhân đó chính là Lâm Vô Nhai.

- Sao ta biết được? Trước kia luôn là gọi thánh nhân này thánh nhân nọ mà…

Quan Nghênh Phong biện giải.

- Ngươi đừng nói nữa, để ta bình tĩnh lại đã, ta nghĩ chỉ cần ngươi từng dụng tâm đọc sách thì chắc biết được.

Tào Diên Phóng ôm ngực, hắn cảm thấy mình đã tức tới hít thở khó khăn rồi.

Thì ra vị thánh nhân đó của thư viện tên là Lâm Vô Nhai… Chu Phàm cũng cảm thấy có chút chột dạ, hắn tham gia thư viện đại khảo, đương nhiên là có quan tâm tới một số tin tức của thư viện.

Biết thư viện có một vị thánh nhân, cảnh giới cao thâm mạc trắc, cùng với lão thủ tọa của Đại Phật Tự tề xưng Đại Ngụy Nhị Thánh, là đại nhân vật giống như cột chống trời của hoàng triều Đại Ngụy.

Nhưng cũng chỉ vậy mà thôi, nhưng hắn không biết vị thánh nhân đó của thư viện tên là Lâm Vô Nhai…

Vị thánh nhân này tất nhiên có đủ tư cách bức Thánh Thượng phải tăng thêm văn thí, đồng thời ở Đại Ngụy triều cũng không có bất kỳ ai ja đề xuất nghi ngờ đối với hành vi này của thánh nhân đó.

Không ngờ lần này gia tăng văn thí là hắn làm, vậy không thể có chuyển cơ gì rồi.

Kỳ thật cho dù không phải hắn, chỉ cần thư viện quyết định tăng thêm văn thí, kỳ thật sẽ không có cải biến quá lớn.

Phải thi văn… Chu Phàm vừa nghĩ đến đây liền có chút tắc hơi.

Trình độ văn hóa của thế giới này không khác biệt lắm với cổ đại kiếp trước, đều là những thứ như thi từ ca phú kinh nghĩa, thứ này cho dù là bỏ ra nhiều năm cũng chưa chắc đã học được, càng đừng nói hiện tại cách sát hạch chỉ có mười một mười hai ngày.

- Chu huynh không cần lo lắng, chỉ cần ngươi có một chút cơ sở, sau khi trở về, ta sẽ sai người mời lão sư tốt cho ngươi và Nghênh Phong, dạy một đoạn thời gian cho các ngươi, có lẽ vẫn có thể…

Tào Diên Phóng thấy vẻ mặt lo lắng của Chu Phàm, biết trình độ văn thí của Chu Phàm cũng không ra gì.

Kỳ thật hắn cũng biết, Chu Phàm từng nói hắn xuất thân một thôn nhỏ, chắc cũng không được nhận giáo dục tốt.

Chu Phàm cười khổ, cái này không khỏi quá xa vời rồi.

Thư viện nói văn thí chiếm ba thành tổng thành tích, nếu không thể giành được ba thành điểm này, chắc thi về sau sẽ rất khó.

- Diên Phóng, ngươi tha cho ta đi.

Quan Nghênh Phong vừa nghe nói phải đọc sách, đã kêu khổ không thôi.

- Có điều Chu huynh quả thật không cần quá lo lắng, văn thí lần này là lâm thời gia tăng, người khác cũng không ôn tập, nói không chừng còn không bằng ngươi nữa.

Quan Nghênh Phong lại an ủi nan huynh nan đệ Chu Phàm này.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...