Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1083: Chương 1083: Ghi danh
- Đúng rồi, ôi chao, vì sao ta không nghĩ ra?
Tiểu Quyển có chút há hốc miệng, nàng đã sinh ra hoài nghi đối với trí lực của mình.
Chu Phàm cười khẽ một tiếng, hắn lại nhẹ nhàng chạm vào gáy sách của Trữ Vật Chi Thư, sách nhanh chóng thu nhỏ, hóa thành chỉ to bằng bàn tay.
Hắn hài lòng gật đầu, cất sách vào trong phù đại.
Tuy không có tác dụng chiến đấu, nhưng ít ra cũng tiết kiệm được không ít không gian cho hắn, hơn nữa cũng đủ kín đáo.
- Chủ nhân, sao ngươi lại thu hồi nó rồi, quyển sách này rất hay, ta vẫn muốn chơi một lúc, lần này ta khẳng định có thể nói ra đáp án chính xác.
Tiểu Quyển có chút không cam lòng nói.
Chu Phàm không để ý đến Tiểu Quyển om sòm, mà là vươn vai, một ngày mới sắp bắt đầu rồi.
Hắn rửa mặt, lại ăn bữa sáng trong khách sạn, mới rời khỏi khách sạn đang ở, đi một lúc ở trong thành, hỏi đường, tìm được tới cửa hàng của Tào Diên Phóng.
Không chỉ là Tào Diên Phóng, Đàm Vân Phi và Quan Nghênh Phong cũng đang ở cửa hàng của Tào gia.
Bọn họ thấy Chu Phàm tới, liền tụ lại với Chu Phàm, ngồi xe ngựa đã chuẩn bị trước đi tới đông ngoại ô huyện thành.
Bốn người bọn họ đã hẹn hôm nay sẽ tới thư viện ở đông ngoại ô ghi danh.
Kỳ thật ghi danh đã sớm mở ra vào ba ngày trước, lúc này bọn họ đến đã xem như là hơi muộn.
Ra khỏi cửa thành đông, dọc theo xích đạo lại đi thêm mười lăm phút, có thể thấy từng tòa lầu các nhà cửa dưới cây cao.
Thư viện không ở trong Cao Tượng Thành, đó là vì Cao Tượng Thành nhân khẩu dày đặc, cũng bởi vì nó cần hoàn cảnh thanh tĩnh, lại bởi vì thư viện không cần sự bảo hộ của phù tường, Bạch Tượng Tự ở tây ngoại ô cũng là vì lý do tương tự.
Hoặc là này, Bạch Tượng Tự ở ngoại ô và thư viện ở đông ngoại ô mang tới tác dụng phòng vệ xung quanh Cao Tượng Thành.
Đồng dạng, nam bắc ngoại ô của Cao Tượng Thành là hai tòa doanh địa tuần tra, hai tòa doanh địa tuần tra này chủ yếu phụ trách tuần tra hộ vệ ngoài thành.
Tường thành của thư viện cao hơn thân người một chút, không khắc phù văn, bố cục chỉnh thể của nó chia làm hai viện nội ngoại, ngoại viện chủ yếu phụ trách tiếp đãi người từ ngoài đến, nội viện thì không được phép là không thể vào.
Cửa thư viện rất rộng lớn, nhưng xe ngựa chỉ có thể đỗ ở ngoài cửa, không thể tiến vào bên trong.
Bọn Chu Phàm xuống xe ngựa, phát hiện trên bình địa trước cửa cũng đang đỗ từng cỗ xe ngựa, bọn họ ngẩng đầu nhìn hoành phi ‘Cao Tượng Thư Viện’ được treo cao trên cửa.
- Nhìn thì không khí thế bằng cửa lớn của nhà ta.
Quan Nghênh Phong lầm bầm một tiếng, thế này có chênh lệch rất lớn với thư viện trong dự đoán của hắn.
Bốn người Chu Phàm đi vào từ cửa lớn thư viện, bên trong là cổ mộc cao lớn, cho dù đã là cuối thu, cổ mộc vẫn xanh ngát, rất ít có lá vàng rơi xuống.
Nhưng thư viện không thanh tĩnh, ngược lại lộ ra rất huyên náo, vì người quá nhiều.
Người qua lại, giống như tiến vào một cái chợ vậy.
- Thời gian ghi danh không phải đã qua mấy ngày rồi à? Sao vẫn náo nhiệt như vậy?
Bốn người Chu Phàm đều giật nảy mình.
Đường đá, đình đài, hành lang, những nơi này đều chật ních người.
Phần lớn là người trẻ tuổi, đương nhiên cũng có một số người trung niên xen lẫn trong đó.
- Đi, tìm người hỏi một chút, xem ghi danh thế nào.
Tào Diên Phóng cười khổ nói.
Chỉ là bọn họ chưa đi được mấy bước, có một thanh niên gầy yếu ghé tới, hai mắt sáng lên nói
- Ta nhìn bốn vị huynh đài chắc là lần đầu tiên đến thư viện, không biết ta nói có đúng không?
- Đúng thì sao mà không đúng sao?
Chu Phàm cười hỏi.
Trong thư viện sẽ không có nguy hiểm gì, cho nên hắn rất thả lỏng hỏi.
- Bất kể bốn vị huynh đài có phải lần đầu tiên đến hay không, ta vẫn muốn nói…
Thanh niên này nhìn nhìn xung quanh, vẻ mặt thần bí hạ thấp giọng, nói:
- Muốn biết đề thi của lần thư viện đại khảo này không?
- Đề thi của đại khảo không phải là phải tới ngày sát hạch mới biết à?
Quan Nghênh Phong hơi ngẩn ra hỏi.
- Vị huynh đài này nói đúng, đề thi của đại khảo đương nhiên là tới ngày sát hạch mới biết, nếu ta biết, vậy khẳng định là lừa gạt ngươi.
Người thanh niên thấp giọng nói:
- Nhưng ta có phạm vi sát hạch lần này…
Người thanh niên vừa nói, vừa từ trong lòng lấy ra một quyển sách buộc chỉ bìa xanh đơn sơ, trên bìa sách không viết gì,
- Phạm vi sát hạch đều ở trong quyển sách này, chính là cơ mật nội bộ ta từ chỗ lão sư thư viện kiếm được, chỉ lấy ba mươi huyền tệ.
Mắt Quan Nghênh Phong sáng rực lên, hắn có chút kích động nói
- Lời này là thật sao? Ngươi đừng gạt ta.
- Khẳng định là thật, nếu không phải ta vừa hay đang thiếu tiền, khẳng định sẽ không nỡ bán ra, dẫu sao loại tư liệu này càng ít người biết càng tốt, huynh đệ, ta nói với ngươi nhé, sau khi ngươi mua, không thể truyền loạn…
Người thanh niên nói tới nước miếng tung bay.