Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1082: Chương 1082: Trữ Vật Thư (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 12 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm lẩm bẩm, hắn ngươi vươn tay ra chạm vào thư tịch bìa đen.

Sương mù lượn lờ quanh thư tịch bìa đen tản ra, thư tịch bìa đen bị hắn cầm vào trong tay.

Thư tịch bìa đen tỏa ra quang mang đen xì, quang mang thuận theo lòng bàn tay của hắn chui vào.

Chu Phàm không hề hốt hoảng, thứ câu lên ở Khôi Hà Không Gian sẽ không có vấn đề gì, trên thực tế, quang mang đen xì này chỉ là ý niệm tin tức thuộc về Trữ Vật Chi Thư.

Sau khi Chu Phàm tiêu hóa những tin tức này, hắn đã hiểu cách dùng của Trữ Vật Chi Thư.

Giống như Triệu Nhã Trúc nói, đây là một khí cụ trữ vật hiếm có mà võ giả đều có thể sử dụng.

Bởi vì Trữ Vật Chi Thư này hình thành một khí linh đặc biệt. Hoặc gọi là thư linh thì chính xác hơn một chút, thư linh này có thể tự động hấp thu thiên địa nguyên khí, từ đó cất vào hoặc là lấy ra thứ được để trong không gian của Trữ Vật Chi Thư giúp thư chủ (chủ sách).

Đương nhiên cũng giống như rất nhiều khí cụ trữ vật, Trữ Vật Chi Thư không thể cất vật sống.

Chỉ cần vẽ một phù lục tin tức ý niệm lưu lại cho hắn ở trên bìa, là có thể lay tỉnh thư linh.

Trong nháy mắt thư linh thức tỉnh, chỉ cần thư chủ không cự tuyệt, nó có thể tiến vào trong Linh Hồn Hải của thư chủ để lấy ra một bộ phận tri thức mà thư chủ nắm giữ, từ đó dùng một bộ phận tri thức này làm chìa khóa để mở ra hoặc đóng lại không gian của Trữ Vật Chi Thư.

Từ tin tức Chu Phàm có được, thư linh rất huyền diệu, nó sẽ lấy ra một số tri thức khá là hãn hữu mà thư chủ nắm giữ, ví dụ như một số tri thức của công pháp võ kỹ.

Như vậy người khác sẽ rất khó đoán được đáp án của chìa khóa mở ra hoặc đóng lại Trữ Vật Chi Thư, nếu không có chìa khóa, muốn cường hành mở Trữ Vật Chi Thư cơ hồ là chuyện không thể, cường hành mở sẽ chỉ hủy đi Trữ Vật Chi Thư.

Thư linh của Trữ Vật Chi Thư khá là ngốc, sẽ không nhận chủ nhân là ai, nó chỉ nhận đáp án.

- Có chút phiền phức rồi, hơn nữa tri thức lấy ra còn mang theo tính tùy cơ nhất định, cũng không thể tu sửa, nói không chừng sẽ để người ta đoán được đáp án…

Chu Phàm trầm ngâm một chút, sau đó bắt đầu vươn ngón tay ra vẽ một đạo phù lục trên bìa đen.

Sau khi hắn kiên nhẫn thử hai ba lần, mới vẽ chính xác được phù lục, thư tịch bìa đen khẽ run lên, trên bìa có quang mang màu trắng sáng lên, rõ ràng là đạo phù lục Chu Phàm vừa vẽ.

Quang mang bốc lên, huyễn hóa ra một bàn tay ánh sáng giống như tiểu hài, tra xét xung quanh trong không trung, rồi đột nhiên tóm tới giữa trán Chu Phàm.

Chu Phàm đã sớm có dự đoán đối với điều này, hắn không hề động, để mặc bàn tay ánh sáng vỗ vào trán hắn.

Ong một tiếng, hắn cảm thấy đại não giống như nổ tung, tri thức chìm nổi trong đầu hóa thành vô số mảnh vỡ, bàn tay ánh sáng đó qua lại không ngừng trong những mảnh vỡ này, thỉnh thoảng lại cầm một mảnh vỡ lên rồi vứt xuống, sau đó tiếp tục lấy mảnh vỡ khác.

Giống như trải qua một đoạn thời gian dài đằng đẵng, Chu Phàm nhắm nghiền hai mắt, trán có mồ hôi chảy ra.

Cuối cùng bàn tay ánh sáng bắt được một mảnh vỡ, nó do dự một chút, sau đó cấp tốc rời khỏi đầu Chu Phàm, lùi về trong thư tịch bìa đen.

Chu Phàm mở mắt ra, hắn cảm thấy rất dài lâu, nhưng thời gian chỉ mới qua một thoáng, hắn nhìn thư tịch bìa đen quang mang đã tản đi, trên mặt lộ ra dị sắc, bởi vì thủ đoạn lấy tri thức mà Trữ Vật Chi Thư sử dụng rất huyền ảo.

- Cũng không biết người luyện chế sách này là ai?

Trong lòng Chu Phàm hiện lên suy nghĩ này, hắn liếc Trữ Vật Chi Thư trên tay, thản nhiên nói:

- Mở Trữ Vật Chi Thư.

- Sách nhỏ rất vinh hạnh được phục vụ cho người yêu sách, xin nghe đề: Kiếm gì không nhìn thấy?

Một thanh âm nữ tử mềm mại trong trẻo từ trong Trữ Vật Chi Thư truyền ra.

Chu Phàm hơi ngẩn ra, câu hỏi này…

Chu Phàm còn chưa trả lời, từ đỉnh đầu hắn từng sợi tóc chui ra, tóc tụ cùng một chỗ, biến thành một người nhỏ, ngồi trên vai Chu Phàm.

Tiểu Quyển tò mò nhìn Trữ Vật Chi Thư trong tay Chu Phàm, nàng cười ha ha nói:

- Đây là câu hỏi vớ vẩn gì thế, đáp án là kiếm ẩn hình thì không nhìn thấy.

- Tít, đáp án sai, người yêu sách còn có một cơ hội, nếu lần này lại sai, vậy không phải người yêu sách, mời ngày mai lại thử.

Thư tịch trả lời.

Tiểu Quyển hơi nhíu mày, nàng kinh ngạc nói:

- Chẳng lẽ không phải ư? Vậy kiếm gì không nhìn thấy?

Chu Phàm nhìn Tiểu Quyển với vẻ phức tạp, hắn nhìn thư tịch nói:

- Đáp án là không nhìn thấy.

- Chúc mừng, đáp án chính xác.

Thư tịch truyền đến thanh âm sung sướng.

Thư tịch một mực đóng chặt giống như có lực lượng phong cấm bị giải trừ, Chu Phàm có thể thoải mái mở ra, trong sách là từng tờ giấy trắng, theo tin tức lúc trước hắn có được, Trữ Vật Chi Thư có từ năm mươi đến một trăm trang.

- Vì sao đáp án là không nhìn thấy?

Tiểu Quyển ngồi trên đầu vai Chu Phàm, đau đầu suy nghĩ, mày nhíu chặt.

Chu Phàm không để ý đến Tiểu Quyển, hắn cầm lấy một bình hoa trên bàn, chạm vào giấy trắng, buông tay, bình hoa bốp một cái biến mất, mà ở góc phải của giấy trắng hiện ra một đồ án bình hoa.

Bình hoa chỉ chiếm một ô nhỏ của tờ giấy, chỉ cần thể tích của vật phẩm không phải lớn tới khủng bố, để vào trong Trữ Vật Thư, bình thường đều chỉ chiếm không gian một ô, mà một trang giấy lại có một trăm ô.

Chu Phàm lại áng chừng Trữ Vật Chi Thư một chút, vẫn rất nhẹ, cho dù sớm đã nghe nói khí cụ trữ vật có thể không đếm xỉa tới trọng lượng của vật phẩm, nhưng vẫn khiến hắn khen thầm.

- Chủ nhân, vì sao đáp án là không nhìn thấy?

Vẻ mặt Tiểu Quyển buồn rầu hỏi.

Chu Phàm dùng tay chạm nhẹ vào đồ án bình hoa, bình hoa đột nhiên xuất hiện, hắn vội vàng vươn tay ra tóm lấy bình hoa, mới không vội không vàng nói:

- Kiến của khán bất kiến (thấy của không nhìn thấy) là đồng âm với kiếm của đao kiếm, cũng chính là khán bất kiến (kiếm).

Tiểu Quyển bừng tỉnh đại ngộ, cả kinh kêu lên:

- Đúng vậy, đáp án này rất xảo diệu.

Chu Phàm không để ý đến vẻ đại kinh tiểu quái của Tiểu Quyển, hắn lật từng trang sách, xem Trữ Vật Chi Thư có vật phẩm mà thư chủ đời trước lưu lại hay không, đáng tiếc lật đến cuối cùng vẫn đều là giấy trắng.

Hắn lắc đầu, để những thứ quý giá lại không thường dùng như Long Tố Đản vào trong Trữ Vật Chi Thư, sau khi hắn đóng Trữ Vật Chi Thư lại, Trữ Vật Chi Thư tự động phong bế.

- Mở Trữ Vật Chi Thư.

Tiểu Quyển bỗng nhiên mở miệng hô.

- Sách nhỏ rất vinh hạnh phục vụ ngươi, xin nghe đề: Thứ gì càng xa thì nhìn càng rõ, càng gần thì nhìn càng không rõ?

Thứ gì càng xa nhìn càng rõ, càng gần nhìn càng không rõ?

- Ơ, trên đời còn có thứ này sao? Có phải là quái quyệt đặc thù gì không?

Tiểu Quyển hai tay chống cằm, lại suy nghĩ.

Chu Phàm

- …

- A, Tiểu Quyển không nghĩ ra được, đáp án của chủ nhân là gì?

Tiểu Quyển tóm tóc dài của mình, vẻ mặt rối rắm nói.

- Đáp án là cục.

Chu Phàm hít một hơi, nói.

- Chúc mừng, đáp án chính xác.

Thư tịch phát ra thanh âm, chứng thực câu trả lời của Chu Phàm là đường.

- Vì sao lại là một chữ cục?

Tiểu Quyển vẫn vẻ mặt khó hiểu hỏi.

- Đương cục giả mê, bàng quan giả thanh (trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê).

Chu Phàm lời ít mà ý nhiều nói.

Hắn vươn tay ra mở trang sách, sau đó gấp lại, làm như vậy mới có thể khiến Trữ Vật Chi Thư khóa lại.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...