Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1079: Chương 1079: Khuyên bảo
Hai hàng lông mày của Triệu Nhã Trúc nhướng lên, nói:
- Sao? Chẳng lẽ ta nói không đúng à? hay là điển tịch Nhị Thập Tứ Mạch Khô Mộc Kinh ngươi đang xem thổi phồng nó là thiên hạ đệ nhất? Lời nói kiểu như vậy ngươi nghe một chút là được, luôn có một số người da mặt dày tới không biết liêm sỉ thích thổi phồng công pháp của mình là vô địch thiên hạ.
- Cái này thì không.
Chu Phàm lắc đầu cười nói
- Chỉ có điều Nhị Thập Tứ Mạch Khô Mộc Kinh ta xem đối với miêu tả về dựng dục Võ Thế ở Võ Thế Đoạn thì dường như không kém như Triệu cô nương nói.
- Ta không nói nó kém, chỉ là nó quả thật không bằng môn công pháp đó của ta.
Triệu Nhã Trúc kiên trì nói.
- Không biết môn công pháp Liên Mạch Đoạn đó của Triệu cô nương rốt cuộc là dựng dục ra hạt giống Võ Thế gì?
Chu Phàm có chút tò mò thỉnh giáo.
- Ngươi mua rồi chẳng phải sẽ biết à, không mua thì đừng lải nhải trước mặt ta.
Triệu Nhã Trúc nghiêm mặt nói.
Chu Phàm cười cười, đừng nói hắn hiện tại đã có Nhị Thập Tứ Mạch Khô Mộc Kinh, cho dù không có, cũng không thể mua môn công pháp đó của Triệu Nhã Trúc, cho nên không thăm dò nữa, làm vậy cũng không có nhiều ý nghĩa, sau khi hắn lật xem Nhị Thập Tứ Mạch Khô Mộc Kinh một lượt, rất hài lòng với hạt giống Võ Thế của Nhị Thập Tứ Mạch Khô Mộc Kinh.
Hắn cất Nhị Thập Tứ Mạch Khô Mộc Kinh vào trong hộp gỗ, lại nhìn về phía bảy cần câu bên cạnh bàn, do dự một chút, vẫn từ bỏ tiếp tục ý định thả câu.
Cho dù hắn hiện tại cộng lại có hơn một vạn năm ngàn con sâu xám lớn, vẫn có thể câu thêm ba lần, nhưng những sâu xám lớn này là tài nguyên tu luyện của Liên Mạch Đoạn.
Hắn nghĩ đến đây liền có chút cảm khái, tu luyện quả nhiên là một cái động không đáy, liều chết liều sống mới gom được nhiều sâu xám lớn như vậy, vẫn không đủ cho Liên Mạch Đoạn tiêu xài, hi vọng sau khi thi vào lớp chữ Giáp của thư viện miễn phí có được một lượng lớn tài nguyên tu luyện sẽ ở trên trình độ nhất định giảm bớt áp lực tu luyện.
Bằng không cảnh giới của hắn khẳng định sẽ giống như những võ giả đó, nhiều năm đều trì trệ không tiến.
Điều này càng kiên định ý định thi vào lớp chữ Giáp của Chu Phàm, qua năm sáu dẫn nữa, hắn có thể Khí Khiếu Đoạn trọn vẹn, đến lúc đó lại nghĩ cách tiến vào Liên Mạch Sơ Đoạn, tiến vào Liên Mạch Đoạn rồi, hắn sẽ nắm chắc hơn.
Chu Phàm suy tư chuyện thư viện đại khảo một lúc, thời gian của hắn đã tới, rất nhanh thân thể hắn biến thành hư hóa, biến mất khỏi thuyền.
Hắn vừa biến mất, Thực Phù sớm đã vận sức chờ phát động liền bỏ chạy, nàng nhanh tới có thể nhìn thấy ảo ảnh mờ mờ, phía nàng làm sao tới và Trữ Vật Thư và Nhị Thập Tứ Mạch Khô Mộc Kinh mà sau khi Chu Phàm biến mất vẫn chưa triệt để biến mất.
Nhưng khi tay nàng sắp chạm tới hai thứ này, một quang mạc nửa vòng tròn màu xám lấy hai quyển sách làm trung tâm sáng lên, rầm một tiếng, cả người nàng va vào quang mạc nửa vòng tròn, nhanh chóng bị hất văng ra.
Thực Phù xoay người mới đứng vững.
Trữ Vật Thư và Nhị Thập Tứ Mạch Khô Mộc Kinh lúc này cũng biến mất trước mắt nàng.
Thực Phù hơi nhíu mày, nàng thất bại rồi.
- Ý đồ không tồi, nhưng đây là chuyện không thể.
Lúc này Triệu Nhã Trúc một mực bàng quan mới lắc đầu,
- Thứ của người lên thuyền chính là của người lên thuyền, trừ khi hắn mở miệng chuyển nhượng cho ngươi, nếu không thuyền tuyệt đối sẽ không cho phép ngươi chạm vào.
- Không phải ngươi đã sớm có ý đồ ngấp nghé thứ trên mặt bàn à? Kỳ thật cũng là đạo lý tương tự.
Trên mặt bàn bày hộp hỏa diễm to bằng quyền đầu, bên trong hộp này là Huyễn Linh Quả hắc long lưu lại cho của Chu Phàm, khí khiếu của Chu Phàm chưa trọn vẹn, cho nên hiện tại vẫn để ở đó.
Sau khi Thực Phù làm quen với Triệu Nhã Trúc, nàng đã hỏi dò lai lịch của hộp, Triệu Nhã Trúc trả lời nàng là đồ của Chu Phàm, bên trong hộp là một linh quả.
Có điều tên của linh quả này và nó có tác dụng gì, Triệu Nhã Trúc không thể nói với Thực Phù, Triệu Nhã Trúc chỉ nhắc nhở, trái cây này cũng rất có tác dụng đối với việc tu luyện của Thực Phù sau này.
Thực Phù ý đồ nghĩ cách cướp đi linh quả, nhưng sau khi nàng liên tục thất bại, mới bất đắc dĩ từ bỏ.
- Ta chỉ là muốn thử xem, không thể không làm gì đã từ bỏ.
Thực Phù bình tĩnh trả lời.
Triệu Nhã Trúc nhìn Thực Phù với vẻ thưởng thức:
- Tâm tính của ngươi không tồi, đáng tiếc ngươi là người phụ tá, bằng không ta khẳng định sẽ nguyện ý thu ngươi làm đệ tử, hiện tại ta muốn thu ngươi làm đệ tử, chắc ngươi cũng không nguyện ý, bởi vì ta không thể dạy gì cho ngươi.
- Tất cả của ngươi đều liên hệ với Chu Phàm, cho dù ta muốn miễn phí cho ngươi thứ gì, cũng phải qua tay Chu Phàm, nhưng ngươi cũng biết, đến trong tay Chu Phàm, hắn sẽ có quyền giữ lại, không đưa cho ngươi gì cả.