Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1077: Chương 1077: Điếu vận vô song (2)
Chu Phàm vội vã muốn mở bìa sách, nghiêm túc xem thử, nhưng bìa đóng chặt, căn bản không thể mở ra được.
- Thế này là sao? Vì sao không mở ra được?
Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, hắn vẫn là lần đầu tiên thấy sách không thể mở.
Thực Phù cũng tò mò nhìn.
Triệu Nhã Trúc im lặng.
Chu Phàm nhìn tư thái này của Triệu Nhã Trúc liền hiểu được, hắn ném sách cho Triệu Nhã Trúc nói:
- Giúp ta giám định.
- Phí giám định theo lệ thường là hai mươi con sâu xám lớn, được chứ?
Triệu Nhã Trúc hỏi.
- Không thành vấn đề.
Chu Phàm gật đầu đáp ứng, phí giám định này đối với hắn hiện tại mà nói căn bản không tính là gì.
Triệu Nhã Trúc gọi ra quả cầu lưu ly lớn, lấy đi hai mươi con sâu xám lớn, mới cúi đầu nhìn bìa sách, nàng cũng không mở trang sách đóng chặt ra.
Chu Phàm liếc quả cầu lưu ly của mình, phát hiện quả cầu lưu ly lập tức ít đi hơn bốn ngàn con sâu xám lớn, hắn hiểu được, xem ra phí dụng câu cá vẫn là lấy của hắn trước, sau đó mới lấy từ trong quả cầu lưu ly màu lam của Thực Phù.
Có điều đối với hắn mà nói, không có khác biệt gì cả, dẫu sao sâu xám lớn của hai quả cầu lưu ly, đều chỉ có hắn mới có thể sử dụng, thích lấy từ quả nào cũng vậy.
Triệu Nhã Trúc nhìn chằm chằm bìa đen, nàng nhìn một hồi lâu, mới ngẩng đầu, ném sách cho Chu Phàm nói:
- Đây là một quyển Trữ Vật Chi Thư.
- Đây là một câu thừa thãi.
Chu Phàm có chút không biết phải nói gì:
- Tên nó chính là như vậy.
- Cái này không phải nhiều lời.
Triệu Nhã Trúc tức giận nói:
- Ý của ta nó là sách có thể trữ vật, ngươi có thể coi là một khí cụ trữ vật đặc thù.
- Đây là khí cụ trữ vật?
Lúc này Chu Phàm mới có phản ứng,
- khí cụ trữ vật làm bằng một quyển sách.
Hắn đương nhiên có nghe nói tới loại vật phẩm quý giá thần kỳ này, nhưng đúng là không nghĩ tới một quyển sách cũng có thể làm khí cụ trữ vật, cho nên cho dù nhìn thấy bên trên viết Trữ Vật Chi Thư, hắn cũng không liên hệ với khí cụ trữ vật.
Dẫu sao đây rất có thể là một quyển khí cụ trữ vật giới thiệu về khí cụ trữ vật, ai ngờ lại là một quyển sách có thể dùng để trữ vật.
- Có vấn đề gì à?
Triệu Nhã Trúc dùng ánh mắt nhìn kẻ nhà quê hỏi lại:
- Luyện chế khí cụ trữ vật phải xem sở thích của người luyện chế, đã có nhẫn, vòng tay, vòng cổ, túi trữ vật, có sách làm khí cụ trữ vật cũng không có gì kỳ quái.
Chu Phàm ặc một tiếng, hắn không để ý đến sự châm chọc của Triệu Nhã Trúc, mà là nhướng mày, mất hơn bốn ngàn con sâu xám lớn câu lên một thứ như vậy, hắn cũng không biết là lời hay thiệt.
- Có điều đây không phải khí cụ trữ vật bình thường, khí cụ trữ vật bình thường võ giả không dùng được, Trữ Vật Chi Thư này, cho dù là võ giả cũng có thể dùng.
Trên mặt Triệu Nhã Trúc hiện lên một tia quái dị, vừa rồi nàng nhìn chằm chằm bìa sách, chính là đang quan sát đặc tính của nó.
Quyển sách này có chút không đơn giản, nhưng nàng lười chẳng muốn nhiều lời, Chu Phàm ra ngoài cũng sẽ biết, không tính là giấu giếm tin tức.
- Võ giả đã có thể sử dụng, vậy thứ này nên mở ra sử dụng thế nào? Không gian của nó rộng bao nhiêu?
Chu Phàm hỏi.
Bất kể là như thế nào đều đã câu lên rồi, hắn đương nhiên phải vật tận kỳ dụng.
- Ở đây, nó không xem như là vật thật, sau khi ngươi ra ngoài hãy thực hóa nó, tất cả tin tức về cách dùng của nó đều sẽ tự biết.
Triệu Nhã Trúc có chút bực mình nói, trên mặt nàng hiện lên nụ cười lạnh:
- Khí cụ trữ vật cho dù có đặc thù tới mấy, cũng chỉ là dùng để trữ vật.
- Ở chỗ mặt sông này câu lên thứ này, cho dù là khí cụ trữ vật mà võ giả có thể sử dụng, nhưng vẫn có chút thiệt, điếu vận của ngươi chỉ vậy thôi sao?
Đối mặt với sự cười nhạo của Triệu Nhã Trúc, Chu Phàm buông sách trữ vật, hắn không vội không vàng nói:
- Mới là cần câu thứ nhất, ngươi gấp cái gì?
- Chẳng lẽ chưa từng nghe qua một câu này à? Không có gì là một cần không giải quyết được, nếu có, vậy thì cần thứ hai.
- Đúng là chưa từng nghe qua, lời này là ai nói?
Triệu Nhã Trúc hơi ngẩn ra hỏi.
- Ta nói.
Chu Phàm cười nói, hắn xoay người đi mấy bước, đổi một vị trí khác,
- Kỹ xảo câu cá là ở chỗ, nếu ở một vị trí không ra thứ tốt, vậy thì lúc này nên đổi một vị trí khác.
Chu Phàm vừa nói hưu nói vượn vừa vung cần câu, dây câu đen như mực lại hiện ra, rủ vào trong mặt sông.
Mặt sông vòng xoáy cuốn động, dây câu căng ra.
Chu Phàm dùng sức nhấc cần câu, dây câu nhảy ra khỏi mặt sông, dây câu tám trảo quắp lên một hộp vuông gỗ đen.
Dây câu quay về, Chu Phàm bắt lấy hộp gỗ đen, dây câu mới chậm rãi tiêu tán.