Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1076: Chương 1076: Điếu vận vô song
Chu Phàm sớm đã có dự đoán, hắn trước tiên tóm lấy cột buồm sắt đen, ổn định thân thể.
Triệu Nhã Trúc đứng sừng sững bất động giống như một ngọn núi, chỉ độc có Thực Phù ở bên cạnh là không kịp chuẩn bị, khi đầu thuyền vừa chếch lên, lại thêm cuồng phong cuốn tới, nàng chỉ là tiểu hài tử liền ngã xuống, giống như một thùng gỗ lăn tới bên kia giáp bản.
Nàng chưa kịp đứng lên, đầu thuyền lại hạ chéo xuống, thế là nàng lại ngã, lăn đến bên này.
Thân thể nhỏ nhắn của nàng lăn qua lăn lại nhìn rất nực cười.
Chu Phàm thấy vậy không nhịn được bật cười.
Thuyền dừng lại trên mặt sông cách hai trăm mét, Thực Phù mới đứng lên được, nàng hung hăng hầm hầm nhìn Chu Phàm, tên này dám cười nhạo nàng?
Chu Phàm thì mặc kệ, vẫn cười, người phụ tá ở trên thuyền đối với hắn cũng không có bất kỳ uy hiếp gì, hắn đương nhiên dám cười.
Tiếng cười vang vọng trên thuyền.
Đối với sự giễu cợt của Chu Phàm, Thực Phù hận tới ngứa răng, nhưng nàng ở trên thuyền quả thật không làm gì được Chu Phàm, chỉ có thể nuốt vào ủy khuất, quay đầu đi.
Chu Phàm thấy thuyền đã ổn định xuống, hắn mới ngưng cười, nhìn về phía Triệu Nhã Trúc nói:
- Lấy cần câu ra.
Đối với yêu cầu câu cá, Triệu Nhã Trúc không thể cự tuyệt, nàng vẫy tay, sương mù trên bàn vuông tản ra, bảy cần câu màu sắc khác nhau xuất hiện, dựa vào bàn.
Đây là cần câu à? Trong mắt Thực Phù có chút tò mò.
Triệu Nhã Trúc nhìn cần câu, sau khi xác nhận Chu Phàm thật sự muốn câu cá, trong lòng nàng lờ mờ cảm thấy có chút quái dị, người này thật sự tự tin đối với vận khí của mình như vậy sao?
Hay là chỉ vì bất mãn với cái giá của nàng, cố ý đấu khí, thà mất sâu xám lớn cũng không để nàng hưởng lợi?
- Hiện tại ngươi hối hận vẫn còn kịp.
Chu Phàm nhìn bảy cần câu, mở miệng nói.
- Lời này nên là ta nói mới đúng, hiện tại ngươi hối hận vẫn còn kịp, bằng không chỉ cần một khi ngươi câu cá, vậy ngay cả hai vạn bốn ngàn con sâu xám lớn cũng không đủ.
Triệu Nhã Trúc cười lạnh nói.
Chu Phàm thấy Triệu Nhã Trúc không nhả ra, hắn không nói thêm nữa, mà là đi tới, nhìn bảy cần câu do dự một chút, cuối cùng lựa chọn cần câu đen xì.
Cần câu đen xì tức là điển tịch cần câu, mục tiêu của hắn rất rõ ràng, là để câu lên công pháp Liên Mạch Đoạn cực phẩm, đương nhiên cần câu điển tịch là thích hợp nhất, xác suất cũng lớn nhất.
Sau khi Chu Phàm cầm cần câu đen xì đi đến bên cạnh lan can thuyền, hắn không vội vung cần câu, mà là khóe miệng khẽ động, lẩm bẩm.
Thực Phù rất hiếu kỳ muốn xem câu cá này là thế nào, nàng thấy Chu Phàm làm như vậy, cho dù quan hệ của hai người không tốt, nàng cũng không nhịn được hỏi:
- Ngươi đang làm gì thế?
- cầu nguyện với các phương thần linh mà ta biết, như vậy có thể khiến xác suất câu lên thứ ta muốn sẽ đề cao năm thành.
Chu Phàm ngừng lại, sắc mặt nghiêm túc đáp.
Triệu Nhã Trúc cười nhạo một tiếng:
- Thần cái gì, đó chỉ là sản vật tín ngưỡng nhân loại mù quáng ảo tưởng ra mà thôi, trên đời này căn bản không có thần, tu sĩ chúng ta chỉ tin vào bản thân mình, nếu cầu nguyện hữu dụng, còn vất vả tu luyện như vậy làm gì, mỗi ngày cầu nguyện, nói không chừng một ngày có thể tiến lên một cấp.
- Ngậm miệng, loại người không có tín ngưỡng như ngươi không hiểu đâu.
Chu Phàm hừ lạnh một tiếng, trong lòng hắn lại đang nói thầm: Ta cũng biết là vô dụng, ít nhất cũng có thể xem như an ủi tâm lý.
Chu Phàm không nghĩ nhiều nữa, mà là vung cần câu, dây câu đen như mực từ trong không trung hiện ra, rủ xuống mặt sông.
Mặt sông rất nhanh nổi lên một vòng xoáy không lớn không nhỏ quanh dây câu.
Chu Phàm kiên nhẫn đợi một lúc, cho đến khi dây câu căng ra, hắn mới thuần thục nhấc cần câu.
Rầm một tiếng, đoạn đuôi dây câu tản ra bao phủ một quyển thư tịch bìa đen.
Cần câu đen xì là cần câu điển tịch, câu lên sách cũng không có gì kỳ quái, nhưng khiến Chu Phàm cảm thấy có chút kỳ quái là, trước kia sách câu lên phần lớn đều sẽ dùng hộp gỗ để đựng, sao lần này lại chỉ đơn giản trực tiếp câu sách lên như vậy.
Lúc này dây câu đã từ mặt sông bay về, Chu Phàm cũng không kịp nghĩ nhiều, vươn tay ra bắt lấy sách.
- Sách gì thế?
Chu Phàm còn chưa xem, Triệu Nhã Trúc không biết từ lúc nào đã lặng lẽ đứng ở bên cạnh hắn, hỏi.
Thế là khiến Chu Phàm giật mình tới nhảy cẫng lên, Chu Phàm cố nén không quay đầu lại nhìn thân hình khổng lồ béo múp đó của Triệu Nhã Trúc, mà là xoay mặt chính của sách lại, nhìn chữ trên bìa.
Bên trên viết bốn văn tự phong cách cổ xưa: Trữ Vật Chi Thư.
- Trữ Vật Chi Thư?
Lông mày Triệu Nhã Trúc hơi nhíu lại, có điều rất nhanh liền giãn ra, nàng bĩu môi, không đánh giá.
Chu Phàm nhìn tên sách, hơi ngẩn ra, cái này không giống công pháp, rốt cuộc là sách loại hình gì?
Chắc không phải là câu lên một quyển sách rác rưởi chứ? Đây chính là phải bỏ ra bốn ngàn chín mười sáu con sâu xám lớn đó.