Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1072: Chương 1072: Đánh cuộc gì (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Bất kể sinh linh này là người hay là quái quyệt, chỉ cần là sinh linh có trọng lượng, nàng đều có thể nhìn ra thể trọng của đối phương, tuyệt đối không có bất kỳ sai số nào.

Nàng cấp tốc viết xuống trên giấy, nàng nhìn ra được thể trọng của Chu Phàm, sau đó cũng giống như Chu Phàm lật giấy lại, mới quay về.

Đương nhiên viết ra thể trọng chỉ là bước đầu tiên.

Triệu Nhã Trúc mỉm cười nói:

- Cược, sợ nhất là không công bằng, đã là ngươi viết xuống trước, vậy sẽ do ta cân trước, ngươi cảm thấy thế nào?

- Có thể.

Chu Phàm cười đáp ứng.

- Ta sẽ công bố kết quả.

Thực Phù mở miệng nói.

Thực Phù công bố kết quả, như vậy có thể đề phòng hai người âm thầm động tay chân, Triệu Nhã Trúc cảm thấy không có vấn đề.

Chu Phàm lại nhìn Thực Phù một cái, hắn thản nhiên gật đầu, bởi vì Thực Phù chỉ là một quyệt nhân, nàng chưa có bản sự động tay chân gì.

Thực Phù đi tới bên cạnh bàn.

Triệu Nhã Trúc đi đến cái cân, trong lòng nàng cười lạnh không thôi, nàng quả thực không thể sử dụng thuật pháp, nhưng sợ rằng Chu Phàm không biết, thể chất của nàng rất đặc thù, nàng có thể không áp dụng bất kỳ thuật pháp gì mà vẫn khống chế mỡ của mình một cách tự nhiên.

Nàng muốn mỡ của nàng nặng thì nặng, nhẹ thì nhẹ.

Chu Phàm dựa vào cái gì mà thắng được nàng?

Nàng để có thể thắng, dùng kỹ xảo khiến mỡ trong cơ thể nhẹ đi, chiêu này bảo đảm là Chu Phàm tuyệt đối không thể đoán trúng được trọng lượng của nàng.

Chu Phàm không đoán trúng trọng lượng của nàng, nàng lại có thể đoán trúng trọng lượng của Chu Phàm, vậy chính là nàng thắng.

Nàng đứng trên cân vuông.

Sương mù trên cân rất nhanh liền hiện ra một con số, một trăm sáu mươi mốt cân.

Chỉ là con số sương mù này ngưng tụ thành không ngừng nhảy lên cho đến ba trăm bốn mươi hai cân, con số mới giảm dần, giảm đến một trăm sáu mươi mốt cân thì lại tăng lên.

Sau đó sương mù không ngừng tăng tăng giảm giảm giữa một trăm sáu mươi mốt cân và ba trăm bốn mươi hai cân.

Mặt Chu Phàm lộ vẻ kinh ngạc nói:

- Cân này hỏng rồi à?

Triệu Nhã Trúc cười ha hả,

- Cân không hỏng, ta cũng không sử dụng thuật pháp để xoay vặn, bằng không thuyền sớm đã trừng phạt ta rồi, thể chất của ta đặc thù, thể trọng vốn chính là không ngừng di động lên xuống, ngươi đoán có trúng không?

- Đấu với ta, ngươi vẫn quá non.

Chu Phàm hít một hơi nói:

- Không ngờ ngươi còn có bản sự này.

Thực Phù cũng kinh ngạc, nàng chưa từng nghĩ đến còn có thể làm như vậy, thực sự khiến nàng đại khai nhãn giới.

- Thực Phù, lật giấy của hắn.

Triệu Nhã Trúc che mặt, đắc ý nói.

Thực Phù nhẹ nhàng gật đầu, lật giấy của Chu Phàm ra xem, sau đó nàng ngây đơ.

- Làm sao vậy?

Nụ cười trên mặt Triệu Nhã Trúc dần dần thu liễm.

Nàng vì thắng, đã khiến thể trọng di động lên xuống, nàng không tin lúc này kết quả lại có thể có biến hóa gì.

Sắc mặt Thực Phù phức tạp nhìn Triệu Nhã Trúc, nàng giơ giấy lên, trên giấy viết: Di động tăng giảm giữa một trăm sáu mươi mốt cân đến ba trăm bốn mươi hai cân.

Trên mặt Triệu Nhã Trúc lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Chu Phàm lại mỉm cười:

- Ngại quá, ta đoán trúng rồi.

- Điều đó là không có khả năng, ngươi ăn gian.

Sắc mặt Triệu Nhã Trúc hơi trầm xuống nói.

- Ngươi nói ta ăn gian căn bản chính là không tồn tại, ta một mực ở trong tầm mắt của ngươi, ta ăn gian có thể qua mắt được ngươi sao?

Chu Phàm lắc đầu phủ nhận.

Thịt béo toàn thân run rẩy, nàng cảm thấy chỉ số thông minh của mình chịu vũ nhục cực lớn, giận dữ hét:

- Nếu ngươi không ăn gian, sao có thể viết ra con số này?

Sóng âm của nàng thậm chí khiến sương mù xung quanh trở nên nhộn nhạo.

Tiếng vang như sấm.

Chu Phàm cũng cảm thấy màng tai đau đớn, hắn không nhanh không chậm nói:

- Bắt trộm phải bắt quả tang, sao ngươi lại bằng không bôi nhọ người ta như vậy?

Chứng cớ?

Vẻ mặt Triệu Nhã Trúc dữ tợn tới run rẩy, nàng tức tới bật cười, nàng quả thật không có chứng cớ, sao nàng có thể có chứng cớ được?

Nàng lạnh lùng nói:

- Coi như vận khí của ngươi tốt, ta không biết ngươi làm được thế nào, vậy coi như chúng ta hòa nhau.

- Gì mà hòa nhau? Ta vẫn chưa cân mà.

Chu Phàm lắc đầu.

- Vậy mời ngươi.

Triệu Nhã Trúc cười lạnh một tiếng xua tay, ý bảo Chu Phàm tùy tiện đi lên cân.

Nàng không tin mình sẽ nhìn nhầm.

- Kỳ thật ta rất lâu rồi chưa cân, ta ngay cả mình nặng bao nhiêu cũng không biết.

Chu Phàm vừa nói vừa bước lên cân vuông.

Sương mù trên cân ngưng tụ, huyễn hóa ra con số một trăm sáu mươi.

- Một trăm sáu mươi cân? Sao có thể như vậy được?

Sắc mặt Triệu Nhã Trúc âm trầm rít lên.

Chu Phàm cười khà khà nói:

- Cân không sai, ta cao thế nào, nặng một trăm sáu mươi cân không phải chuyện rất bình thường à? Biểu cảm này của Triệu cô nương, khẳng định không phải viết ra một trăm sáu mươi rồi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...