Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1071: Chương 1071: Đánh cuộc gì

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nếu Chu Phàm chỉ nói nửa đoạn trước, Triệu Nhã Trúc sẽ không để ý tới Chu Phàm, nhưng câu tiếp theo lại khiến nàng cảm thấy hứng thú, bởi vì như vậy đại biểu cho nàng có thể kiếm được một lượng lớn sâu xám.

Nàng ngẩng đầu nhìn Chu Phàm một cái, nộ khí trên mặt nàng nhanh chóng thu liễm, cặp đồng tử đó sâu thẳm tới không thấy đáy.

Tuy nàng béo, nhưng không ngu ngốc như lợn, nàng biết Chu Phàm nói như vậy, khẳng định có nắm chắc cực lớn.

Nói không chừng đây là một cạm bẫy nhằm vào nàng.

- Đánh cuộc gì?

Triệu Nhã Trúc quyết định trước hết cứ nghe một chút rồi quyết định có đánh cược với Chu Phàm hay không.

Nếu không nắm chắc, nàng đương nhiên sẽ không ngu xuẩn mức triển khai đánh cược với Chu Phàm.

Nàng biết trong lòng Chu Phàm khẳng định tràn ngập tự tin, cho rằng có thể thắng nàng.

Nhưng Chu Phàm căn bản không hiểu Triệu Nhã Trúc nàng là dạng người gì?

Triệu Nhã Trúc không cho rằng mình sẽ thua!

Không phải ngươi cho rằng mình sẽ không thua chứ! Yên Chi và hắc long cũng đều cho rằng như vậy…

Chu Phàm cười thầm.

Thực Phù dừng tham ngộ Vạn Mộc Xuân, nàng cũng bị khơi dậy hứng thú.

- Đánh cuộc đã là ta đề xuất, vậy muốn đánh cuộc gì, ngươi đều có thể nói, có điều nếu phương pháp cược công bằng thì ta mới chấp nhận.

Chu Phàm nghĩ một chút rồi nói.

Mắt Triệu Nhã Trúc hơi co lại, nàng không ngờ Chu Phàm lại nói như vậy.

Điều này cho thấy bất kể là cược với hình thức gì, Chu Phàm đều có lòng tin cực lớn có thể thắng nàng sao? Trong lòng nàng bắt đầu suy tư, sau đó ngẩng đầu nói:

- Ngươi đã muốn cược, vậy cược ta nặng bao nhiêu, ngươi cảm thấy thế nào?

- Chỉ cần ngươi đoán ra ta nặng bao nhiêu, vậy chính là ngươi thắng.

- Khó mà làm được lắm.

Chu Phàm cười lắc đầu nói:

- Ta biết ngươi khẳng định sẽ có phương pháp khống chế trọng lượng của bản thân, bất kể ta nói ra con số gì đều sẽ thua, thế này không công bằng.

Mày thô của Triệu Nhã Trúc nhướng lên, nàng lại nghĩ một chút rồi nói:

- Như vậy đi, trước khi ta mở cược, ta có thể thề với thuyền, bảo đảm ta không sử dụng bất kỳ thuật pháp nào, như vậy ta không thể thông qua thuật pháp khống chế trọng lượng, như vậy ngươi có thể yên tâm rồi chứ?

- Nếu không được, vậy đến lượt ta tính toán trọng lượng của ngươi, ta nói ra con số chuẩn xác, ngươi coi như ta thắng, ngươi thấy sao?

Lần này thì tới lượt Chu Phàm suy tư, hắn suy nghĩ một hồi lâu, cười nói:

- Được rồi, cứ dựa theo cân nặng để cược, có điều để cho công bằng, cũng để tránh xuất hiện tình huống không thể đoán ra trọng lượng chuẩn xác, chúng ta viết xuống cân nặng của đối phương, con số của ai tiếp cận với cân nặng của đối phương hơn thì chính là người đó thắng, ngươi thấy sao?

- Biện pháp rất công bằng.

Triệu Nhã Trúc bình tĩnh trả lời, xem như đồng ý.

- Ngươi đã đồng ý, vậy hai chúng ta đều thề với thuyền, để tránh hai bên có người đổi ý.

Chu Phàm lại cười nói.

Triệu Nhã Trúc và Chu Phàm phân biệt phát ra lời thề cược với thuyền.

Sau khi lập lời thề xong, sắc mặt Triệu Nhã Trúc hờ hững nói:

- Hiện tại ta không thể sử dụng bất kỳ thuật pháp nào, thuyền, vậy kính nhờ ngươi điều ra vật dùng để cược.

Triệu Nhã Trúc vừa dứt lời, trên mặt bàn rất nhanh liền xuất hiện một trang giấy, trên giáp bản cũng có một cái cân vuông từ sương mù huyễn hóa ra.

- Ngươi nặng bao nhiêu.

Triệu Nhã Trúc xoay người nhìn về phía Thực Phù đang bàng quan, hỏi.

- Bốn mươi mốt cân.

Thực Phù trả lời.

- Phiền ngươi đứng lên kiểm tra đòn cân đó một chút.

Triệu Nhã Trúc nói.

Thực Phù đứng ở trên cân vuông, rất nhanh trên cân có một dòng sương mù bốc lên, huyễn hóa ra con số bốn mươi mốt.

- Ngươi cảm thấy thế nào?

Triệu Nhã Trúc nhìn về phía Chu Phàm hỏi,

- Đừng để lát nữa thua rồi, lại nói khí cụ đo đạc có vấn đề.

Sắc mặt Chu Phàm nghiêm túc nói:

- Ta tin sự công chính của thuyền.

Triệu Nhã Trúc cười lạnh một tiếng,

- Đã xác nhận không có vấn đề, vậy thì viết xuống con số trắc lượng thể trọng của đối phương lên giấy, sau đó thì gấp lại, để lên bàn, ngươi viết trước hay là ta viết trước?

- Ta trước.

Chu Phàm nói xong bước tới, dùng bút trên bàn huyễn hóa ra, hắn liếc thân hình của Triệu Nhã Trúc một cái, sau đó quay lưng về phía Triệu Nhã Trúc, không để Triệu Nhã Trúc thông qua động tác dùng bút của hắn suy đoán ra con số hắn viết.

Sau khi viết xong, hắn lật giấy lại.

Giấy này là thuyền biến thành, mắt thường không thể nhìn xuyên.

Triệu Nhã Trúc thấy Chu Phàm quay lại, nàng mới bước về cái bàn, khóe miệng nhếch lên.

Nàng thắng rồi, tên ngốc này dám đoán thể trọng với nàng, có lẽ hắn không biết nàng từ nhỏ bởi vì vấn đề thể chất, buồn rầu vì mỡ vĩnh viễn không thể giảm đi của bản thân, từ đó rất mẫn cảm tự ti mà đi luyện bản sự về chuyện này, chỉ dùng mắt quét qua là có thể biết thể trọng chính xác của một sinh linh.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...