Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1070: Chương 1070: Ta đánh cược với ngươi

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Trên tranh thuê là đường thêu các màu loạn như đay, Chu Phàm nhìn một hồi lâu, hắn hơi trầm mặc, trong lòng thì nghĩ đây là cái quỷ gì vậy?

- Triệu cô nương thêu đường cong thanh thoát, đồ án tú lệ ngắn gọn lại không đơn giản, thêu rất đẹp.

Chu Phàm cười khen.

Nói chung vỗ mông ngựa không cần sâu xám lớn, hắn cũng không ngại nói một số lời hay.

Tú hoa châm trong tay Triệu Nhã Trúc không ngừng, liếc xéo hắn một cái cười lạnh nói:

- Hiện tại ngươi muốn lấy lòng ta, đã quá muộn rồi, nếu muốn hỏi ta gì, một ngàn con sâu xám lớn là một ngàn con sâu xám lớn, đừng hòng khiến bản cô nương thay đổi chủ ý.

- Ta cũng không muốn lấy lòng ngươi, chỉ đơn thuần bình luận về tranh thêu này một chút mà thôi, Triệu cô nương đừng nghĩ nhiều.

Chu Phàm lắc đầu phủ nhận.

- Được rồi, ngươi nói cho ta biết, ta là đang thêu gì?

Triệu Nhã Trúc chậm rãi hỏi.

Sao ta biết ngươi thêu gì? Cái này cũng quá khó rồi… Chu Phàm cảm thấy có chút đau đầu, hắn vẫn bảo trì sắc mặt bình tĩnh, trong lòng lại điên cuồng suy nghĩ.

Từ kinh nghiệm của ta cho thấy, trong tiểu thuyết, điện ảnh trước kia không phải thường có một tình tiết thế này: Nữ chủ không biết thêu, nỗ lực thêu cho nam chủ, sau đó nam chủ ngẫu nhiên nhìn thấy nữ chủ đang thêu, sau đó kinh hỉ khen thêu không tồi, cuối cùng bị nữ chủ răn dạy cho một trận, nói đây là uyên ương.

Cô nương bình thường thêu đều là thêu uyên ương nghịch nước.

Trong lòng Chu Phàm dần dần có suy đoán, cảm thấy mình đã gần tiếp cận sự thực, ho khẽ một tiếng nói:

- Câu hỏi này của Triệu cô nương quá đơn giản, uyên ương ngươi thêu rất sống động, hai uyên ương ân ái như sắp bay ra khỏi thủ băng, đừng tưởng rằng trước đó ta không nhìn ra…

Có điều hắn nhìn thấy sắc mặt Triệu Nhã Trúc đen như đáy nồi, hắn không nói nữa, biết mình đã đoán sai rồi.

- Đúng là mắt chó, uyên ương gì, đây là ngựa.

Thịt béo trên mặt Triệu Nhã Trúc run lên,

- Ngươi không hiểu thêu thì đừng nói lung tung.

Là ta không hiểu, cũng là trình độ thêu của ngươi quá kém… Chu Phàm oán thầm một câu, hắn cúi đầu nhìn kỹ, khẽ ồ một tiếng:

- Triệu cô nương vừa nói như vậy, nhìn kỹ thì đúng là một con ngựa, ngươi xem thân ngựa này, trông rất sống động, thật đó…

- Đủ rồi.

Mặt Triệu Nhã Trúc đầy nộ ý, hầm hầm nhìn Chu Phàm:

- Ta mới thêu được bốn cái chân ngựa, tên bất học vô thuật ngươi, có việc thì nói, đừng có nhắc tới thêu nữa.

Thì ra là bốn cái chân ngựa… Chu Phàm cố nén xung động muốn ôm mặt, khóe miệng hắn giật giật nói:

- Ta cảm thấy chúng ta cứ chiến tranh lạnh như vậy, đối với cả hai mà nói đều không có bất kỳ lợi ích gì, ngươi vừa không thể có được sâu xám từ chỗ ta, ta cũng không thể có được trợ giúp từ chỗ ngươi.

- Đây là ngươi tự chuốc lấy…

Sắc mặt Triệu Nhã Trúc lạnh lùng:

- Có thể từ chỗ ngươi có được sâu xám hay không, đối với ta mà nói không quá quan trọng, hiện tại ta cho ngươi một cơ hội, ta có thể khôi phục giá về trình độ 100 con sâu xám lớn một vấn đề, nhưng ngươi phải quỳ xuống dập đầu ba cái xin lỗi ta.

Sắc mặt Chu Phàm lạnh xuống:

- Ả béo này, đừng quá phận, ngươi cho rằng ta tìm ngươi là muốn khôi phục giá một trăm con sâu xám lớn à? Ta là muốn ngươi khôi phục trình độ giá cả hai mươi con sâu xám lớn một vấn đề.

Tay gấu của Triệu Nhã Trúc nắm chặt lại, thủ băng dã bị nàng bóp thành một cục, trong mắt nàng có lửa giận cực lớn đang dâng lên, phẫn nộ quát:

- Ngươi thử bảo ta béo nữa đi, xem ta có làm thịt ngươi không.

Chu Phàm trầm mặc một chút, cho dù Triệu Nhã Trúc thật sự dám xuất thủ với hắn, hắn cùng lắm là rời khỏi Khôi Hà Không Gian trước, nhưng Triệu Nhã Trúc sẽ rất thảm, Triệu Nhã Trúc nhất định không dám xuất thủ với hắn.

Cho nên cho dù gọi nàng là ả béo, Chu Phàm cũng không sợ, có điều rất nhanh hắn lại đầu nói:

- Không phải ta sợ ngươi, nhưng bất kể là như thế nào ta cũng không nên gọi ngươi như vậy, ta xin lỗi ngươi.

- Muốn hỏi gì thì một ngàn con sâu xám lớn một vấn đề, sau này tuyệt không hạ giá.

Sắc mặt Triệu Nhã Trúc hơi dịu đi, nhưng trong lòng vẫn lửa giận sôi trào.

Ở bên ngoài, bất kể là ai dám ở trước mặt nàng như vậy, nàng khẳng định sẽ khiến đối phương hối hận vì đã xuất hiện trên thế giới này.

Đều là tại chiếc thuyền chết tiệt này.

Triệu Nhã Trúc không có tâm tình nói chuyện với Chu Phàm nữa.

- Giá này của ngươi thì ta không thể chấp nhận được, hay là ta đánh cuộc với ngươi, ta thắng, không chỉ là một ngàn con sâu xám lớn một vấn đề, ta cho phép ngươi tăng gấp bội đến hai ngàn con sâu xám lớn một vấn đề, nếu ngươi thua, vậy đưa giá trở lại trình độ của ba người dẫn dắt trước cho ta.

Chu Phàm chậm rãi nói.

- Hơn nữa ta hứa với ngươi, chỉ cần ngươi thắng, sau này ta gặp phải bất kỳ vấn đề gì, đều sẽ xin giúp đỡ ngươi trước, ngươi không có biện pháp, ta mới dựa vào lực lượng của cần câu, ngươi cảm thấy thế nào?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...