Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1067: Chương 1067: Mắt lé (2)
Hắn đang tổng kết kinh nghiệm, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía phương hướng bọn Chu Phàm rời đi, lắc đầu suy nghĩ:
- Thiếu niên đó thực lực mạnh quá, chắc là thí sinh tới tham gia đại khảo lớp chữ Giáp của thư viện, không ngờ Lạc Thủy Hương cũng xuất hiện một nhân vật như vậy.
- Có điều cũng tốt, thay ta thí nghiệm khuyết điểm của thí nghiệm số ba trăm sáu mươi chín, chỉ là việc này nhất định sẽ nhanh chóng truyền ra, dẫn tới sự cảnh giác của quan gia, những tên ngu xuẩn lúc trước lại mang đến phiền phức cho tổ chức, ta phải tạm thời rời xa nơi này, đi tìm điểm thí nghiệm mới mới được.
Thân ảnh của hắn dần dần tiêu tán tại chỗ, chỉ lưu lại một đống phế tích.
Chờ sau khi bọn Chu Phàm tìm lại xích đạo chủ, sắc trời đã sáng triệt để.
Nhìn xích đạo chủ kéo dài, trên mặt không ít người lộ ra biểu cảm may mắn sống sót sau tai nạn, lúc này bọn họ mới thở phào.
Những người này nhao nhao tỏ ý cảm tạ Chu Phàm.
Hai ngày sau, Chu Phàm và ba người Tào Diên Phóng cuối cùng cũng nhìn thấy phù tường đen xì nguy nga.
Ở trong mắt Chu Phàm, phù tường cao tương đương với Thiên Lương Thành, nhưng lại nhìn không thấy cuối.
Cao Tượng Thành chiếm diện tích một trăm hai mươi kilomet vuông, nhân khẩu trong thành lại đạt tới cả trăm vạn.
Đây là một tòa đại thành hùng vĩ, ở chung quanh nó còn rải rác mười tám thôn trang giao thông nối liền.
Những thôn trang này cung cấp lương thực cần thiết cho Cao Tượng Thành.
Trước khi bọn Chu Phàm tới nơi này, đi ngang qua một thôn trang trong đó, nói là thôn trang, nhưng cũng lớn tới khiếp người, đi khoảng nửa ngày mới ra khỏi được.
- Cao Tượng Thành đã như vậy, không biết Kính Đô của Đại Ngụy còn hào hùng đồ sộ cỡ nào?
Trên mặt Quan Nghênh Phong lộ ra nụ cười, có chút cảm khái nói.
- Sinh thời, nhất định phải đến Kính Đô một lần, nghe nói cô nương xinh đẹp nơi đó đều rất kiêu ngạo mắt lé nhìn người.
- Là cố ý mắt lé nhìn người hay là trời sinh mắt lé?
Chu Phàm trêu chọc cười hỏi.
Nụ cười trên mặt Quan Nghênh Phong cứng đờ, hắn có chút không dám xác nhận nói:
- Chắc là cố ý mắt lé nhìn người, nếu là trời sinh mắt lé, vậy sẽ đáng sợ cỡ nào?
- Vậy cũng chưa chắc, lúc trước ta từng đọc qua một quyển sách, nghe nói sinh linh đều không ngừng tiến hóa, giống như có một loại lá cây mà hươu thấp quá không với tới, nó một mực ngửa cổ để ăn lá cây, từng đời tiến hóa xuống, thành hươu cao cổ.
- Cô nương xinh đẹp của Kính Đô đều rất ngạo khí, nói không chừng từng đời tiến hóa, đều thành mắt lé.
Chu Phàm cười nói tới thuyết tiến hoá học được học được.
Quan Nghênh Phong khóc không ra nước mắt nói:
- Chu huynh, xin ngươi đúng nói nữa, ngươi đã hủy ảo tưởng tốt đẹp của ta rồi.
Khóe miệng Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi xếch lên, không nhịn được cười khẽ.
Bốn người nói nói cười cười, từ Tây Tứ Môn xếp hàng đi vào.
Cao Tượng Thành chỉ là cửa thành đã có mười hai tòa, nhưng bình thường sẽ không mở toàn bộ, cửa thành luôn mở chỉ có sáu tòa, Tây Tứ Môn chính là một tòa trong đó.
Mất không ít thời gian, bốn người Chu Phàm mới thông qua kiểm tra của môn vệ, chân chính bước vào Cao Tượng Thành.
Trên tây nhai người đông nghìn nghịt, khắp nơi đều là người.
Bốn người Chu Phàm đi dạo ở trong thành một lúc, mới dừng chân dưới một gốc đại thụ.
Ba người Tào Diên Phóng trong nhà đều có thương hào ở Cao Tượng Thành, bọn họ muốn tới thương hào nhà mình để báo bình an, sau đó thì ở lại thương hào.
Thương hào có không ít nơi ở lại, bọn họ đều cực lực mời Chu Phàm đến thương hào nhà bọn họ ở, nhưng bị Chu Phàm uyển chuyển cự tuyệt.
Chu Phàm chỉ lưu lại địa chỉ thương hào của bọn họ, nói tìm được chỗ ở có rảnh sẽ tới tìm bọn họ.
Tào Diên Phóng ôm quyền nói:
- Chu huynh, đa tạ ngươi một đường chiếu cố, nếu không có sự hỗ trợ nếu không, chúng ta có lẽ khó có thể an toàn đến Cao Tượng Thành.
Khi Tào Diên Phóng nói những lời này, trên mặt lộ ra vẻ cảm khái, hắn không ngờ Lạc Tượng Xích Đạo Chủ vốn tưởng rằng là an toàn nhất, lại phát sinh biến cố không nhỏ.
Không, các ngươi xui xẻo như vậy nói không chừng có liên quan rất lớn tới ta, các ngươi không cần cảm tạ ta. Chu Phàm thầm nghĩ trong lòng, hắn cười nói mấy câu với ba người Tào Diên Phóng, sau đó thì tách ra với bọn họ.
Sau khi ba người Tào Diên Phóng rời khỏi, Chu Phàm đi dạo một lúc trên đường phố huyên náo, cuối cùng lựa chọn một khách sạn trung đẳng, khách sạn còn có một cái tên rất tục khí: Vân Lai Khách Sạn.
Vân Lai Khách Sạn, khách tức mây tới… Loại tên khách sạn này ở Đại Ngụy Quốc không một ngàn thì cũng có tám trăm, hơn nữa còn không phải là một chuỗi, sau khi Chu Phàm vào ở, thầm nghĩ trong lòng, cảm thấy buồn cười lắc đầu.