Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1066: Chương 1066: Mắt lé

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Đức Tự Đao và Tinh Sương Đao đều có các loại lực lượng hỏa diễm lôi điện quỷ khí đan xen với nhau.

Quái quyệt to lớn phát ra tiếng gầm phẫn nộ, hiển nhiên nó đã nhận ra võ giả nhân loại đã cắt ngang sự tiến hóa của nó Chu Phàm này.

Nó ư cố tiến hóa nữa, cái đuôi còn to hơn thân người quét tới, đuôi vặn vẹo quái dị mang theo tiếng gió sắc bén.

Sắc mặt võ giả khác đều lộ ra vẻ hoảng sợ, nhao nhao lui về phía sau.

Chu Phàm chỉ cười lạnh một tiếng, cự đao bổ dọc, đao quang hỗn hợp ba màu sắc bén chém vào đang đuôi đang quét đến.

Rầm một tiếng.

Đuôi bị chém đứt, nhưng Chu Phàm cũng bị khí lực to lớn quét cho bay ra.

Chỉ là hắn vừa hạ xuống đất, hai chân giậm một cái, lại xông lên trước.

Quái quyệt mãng xà vốn đang có ý đồ dung hợp phục sinh đuôi, nhưng Chu Phàm xông tới, khiến nó không kịp làm như vậy, chỉ có thể lại rung người quét ra.

Đồng thời sương trắng trong thiên địa cuốn lên thành từng đạo hình mãng xà, muốn giết võ giả tới xông tới hỗ trợ.

Những võ giả đó không thể không dừng lại để đối phó mãng xà sương trắng.

Mắt thấy thân thể của mãng xà sắp quét trúng thân thể của Chu Phàm, cả người hắn lăng không nhảy lên, giẫm lên trên người quái quyệt, đao gỉ và cự đao đâm thẳng vào thân thể của quái quyệt, thân trên của hắn rùn xuống, cả người giống như một đạo ảo ảnh, chạy trên người rắn, dẫn động song đao đâm vào thân rắn mà rạch tiếp.

Tiếng răng rắc không ngừng vang lên, vết thương trên thân rắn không ngừng có đại lượng máu phun trào, giống như đất bằng nổi lên một hồi thủy tai màu máu.

Mãng xà to lớn huyết nhục xương cốt xen lẫn với đất đá gỗ gãy mà thành không ngừng giãy giụa vặn vẹo trên mặt đất, trên người nó chảy ra huyết thủy màu đen giống như vĩnh viễn sẽ không khô cạn.

Khi huyết thủy màu đen lan đến, Chu Phàm giẫm nhẹ lên thân rắn, bay đi, hạ xuống mặt đất huyết thủy đục ngầu.

Quái quyệt mãng xà ngừng giãy giụa, thân thể khổng lồ của nó bị song đao cắt rời ra, giống như một con rắn chết bị móc bụng.

Trong nháy mắt Chu Phàm hạ xuống đất, những mãng xà sương trắng chém giết với đám võ giả cũng sụp đổ tiêu tán.

Sương trắng xung quanh biến thành ít ỏi, bóng đêm tăm tối lại bao phủ đến.

Hiển nhiên theo quái quyệt xa lạ đó bị giết chết, ảo tượng xung quanh cũng bị loại bỏ.

Chu Phàm ngẩng đầu nhìn một cái, bầu trời đã biến thành màu lam đen lăn lộn, xem ra trời cũng sắp sáng rồi.

Trong võ giả có mấy người nhao nhao lấy ra thiết châu bọc Dạ Quang Phù, chiếu sáng xung quanh.

Bọn họ đều trầm mặc, cũng cảnh giác người đeo mặt nạ có khả năng tùy thời giết ra.

Bọn họ đều không quên, người đeo mặt nạ vẫn chưa chết.

Chỉ là một lát sau, người đeo mặt nạ vẫn không có dấu hiệu hiện thân.

Mọi người thầm nghĩ người đó có khả năng nhìn thấy người nhiều thế mạnh nên đào tẩu rồi.

Chu Phàm nhìn quyệt thi to lớn nằm ngang trên mặt đất, hắn hơi nhíu mày hỏi:

- Các ngươi có ai nhận ra đây là quái quyệt gì không?

Không ai hé răng.

Chu Phàm có chút tiếc nuối hít một hơi, hắn nghĩ một chút, quyệt thi khổng lồ như vậy không dễ xử lý, dứt khoát ném ra đạo phù lục đạo phù lục, một góc một góc bốc cháy trong không trung, khi rơi xuống đất đã là một quả cầu lửa màu vỏ quýt, quả cầu lửa đốt cháy toàn bộ quyệt thi.

Một hồi lửa lớn, cháy sạch không còn một mảnh.

Mười mấy người bọn Chu Phàm không ở bên cạnh xích đạo chủ, phân biệt phương vị một chút, đi tới phương hướng có khả năng là xích đạo chủ, bọn họ đều biết, mình không thể rời xích đạo chủ quá xa, tìm một chút là có thể tìm được.

- Vì sao muốn liệp sát chúng ta?

- Quái quyệt liệp sát người không phải chuyện rất bình thường sao?

- Nhưng tên gia hỏa đeo mặt nạ quỷ đó hình như là người…

Mọi người vừa đi, vừa thảo luận chuyện vừa rồi.

Chu Phàm không tham dự, mà là bảo trì trầm mặc, hắn có hiểu biết nhiều hơn về tổ chức đeo mặt nạ, nhưng việc này không thể nói với võ giả không phải người của Nghi Loan Ti, sau khi trở về, hắn còn phải truyền tin tức về Nghi Loan Ti, nhắc nhở bọn họ một chút.

Sau khi bọn Chu Phàm đi rồi, khi sắc trời sắp sáng, quái quyệt đã chết bị đốt cháy bảy tám thành, lửa lớn cũng bởi vậy mà dần dần nhỏ đi, có xu thế sắp tắt.

Thân ảnh của người áo đen đeo mặt nạ quỷ mới lúc này mới chậm rãi hiện lên, hắn nhìn quái quyệt đã hóa thành tro tàn, thấp giọng lẩm bẩm:

- Lại thất bại, thí nghiệm phẩm số ba trăm sáu mươi chín trước khi hoàn thành trò chơi hiến tế quá yếu, rất dễ bị võ giả nhìn ra huyền cơ trong đó làm gián đoạn.

- Đây là khuyết điểm trí mạng nhất của nó, cho dù lúc trước có lừa bịp ngôn ngữ, nhưng cũng không phải tất cả võ giả đều sẽ bị lừa, nhất là khi nguy cơ tử vong sắp tới, có một số võ giả sẽ có khuynh hướng liều mạng một phen, vừa liều mạng thì nhược điểm đó sẽ bại lộ ra.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...