Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1065: Chương 1065: Đánh sậ

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Rầm một tiếng, đao gỉ lại không thể chém đứt cột gỗ này.

Chu Phàm chỉ nhướng mày, đao gỉ lập tức có hỏa diễm lãnh lam và lôi hồ đen xì hiện lên, lại chém xuống.

Lần này cột gỗ bị một đao bổ thành hai đoạn, cả khách sạn đều lung lay sắp đổ.

Các võ giả hơi sửng sốt, sau đó đều dùng chân giẫm một cái, phân tán ra các nơi trong phòng, bọn họ không dám lớn mật công kích khách sạn như vậy, chỉ muốn né tránh, theo bọn họ, hành vi của võ giả trẻ tuổi thật sự quá điên cuồng.

Chu Phàm lại đạp một bước, cả người và ghế phóng tới cột gỗ thứ hai, đao gỉ trong tay lại kèm theo hai loại lực lượng bổ ra.

Rắc một tiếng, cột gỗ thứ hai cũng gãy, khách sạn lại lờ mờ rung rung, có dấu hiệu sụp đổ.

Trên mặt tên mập lộ ra vẻ lo lắng hô lên:

- Dừng tay, bằng không ta sẽ giết ngươi.

- Dừng tay cũng chết, không dừng tay cũng chết, các ngươi còn chờ gì nữa? Nó sợ rồi, chứng tỏ ta đoán đúng.

Chu Phàm lại cười lạnh nói,

- Các ngươi còn chờ gì? Hủy khách sạn này nói không chừng chúng ta còn có thể sống sót.

Kỳ thật đoán sai cũng không sao, bởi vì hắn có Mặc Chú Phù, còn có thể cược một lần, đây cũng là nguyên nhân hắn dám động thủ mà không ngồi yên chờ chết.

Nhưng đoán đúng, những người này sẽ không cần chơi trò chơi có xác suất tử vong siêu này nữa.

Sắc mặt các võ giả khẽ biến, không ai có thể xác định làm như vậy là tốt hay xấu, nhưng bọn họ biết giờ đã không có đường lui, nhao nhao rút binh khí ra, dán phù lục lên, bổ về phía vách tường hoặc là cột gỗ trong phòng.

Vẻ mặt tên mập trở nên dữ tợn, xông đến Chu Phàm.

Chu Phàm chỉ ngồi, vung đao đánh tới tên mập.

Thân ảnh của tên mập bị một đao chém thành hai nửa, tiêu tán trong không trung.

Không phải ảo tượng thì chính là linh thể khách sạn huyễn hóa ra, trong lòng Chu Phàm phán đoán như vậy, hắn không nghĩ nhiều nữa, mà là một đao bổ tới một cột gỗ khác.

Rất nhanh cả khách sạn sụp đổ triệt để đè xuống.

Các võ giả vội vàng công kích nóc nhà đang đổ sập, tiếng ầm ầm vang lên, đủ loại công kích khiến nóc nhà chia năm xẻ bảy.

Chu Phàm nhạy bén cảm thấy một loại lực lượng đang trói buộc mình nhanh chóng rút đi, hắn lớn mật đứng lên.

Mặc Chú Phù không bốc cháy, hắn cũng không giống như hai võ giả lúc trước, thân thể trực tiếp nổ tung.

Mọi người thấy Chu Phàm đứng lên, nhưng bọn họ vẫn đang do dự.

Lúc này khách sạn đã tường đổ vách nát, có một lượng lớn huyết thủy màu đen mãnh liệt tràn ra, ùa tới mọi người.

- Mau rời khỏi nơi này.

Chu Phàm tung người nhảy lên, lao ra bên ngoài.

Mọi người không dám do dự nữa, nhao nhao đứng lên, thi triển thân pháp, nhảy ra ngoài khách sạn.

Chỉ có hai võ giả động tác chậm một chút, huyết thủy đó ùa tới hai người đang nhảy lên, trực tiếp bao bọc lại hai người bọn họ.

Bọn họ phát ra tiếng hét thảm thê lương, rất nhanh ngay cả xương cốt cũng không còn.

Sắc mặt mọi người vừa nhảy ra khẽ biến.

Chu Phàm nhìn sương trắng vẫn chưa tản đi ở bên ngoài, hắn trầm giọng quát:

- Tất cả cẩn thận một chút, có lẽ nó vẫn chưa chết, còn nữa, lưu ý người đeo mặt nạ trốn trong chỗ tối.

Chu Phàm lại nhìn về phía phế tích khách sạn không ngừng có máu tràn ra.

Gỗ gãy bùn vàng đã bị máu màu đen bao phủ toàn bộ, không ngừng mấp máy, dường như đang có gì đó đang dựng dục ở bên trong.

Có vài võ giả không nhịn được, ném ra ám khí kèm theo phù lục về phía khách sạn.

Ám khí phát ra từng đợt tiếng nổ mạnh ầm ầm, nổ cho máu màu đen văng khắp nơi, máu màu đen phát ra tiếng rít bén nhọn chói tai.

Mọi người e ngại lui về phía sau mấy bước, bọn họ trước giờ chưa từng thấy quái quyệt quỷ dị như vậy.

Huyết thủy màu đen cuốn theo tường đổ vách nát, đang không ngừng khép lại.

Các võ giả phóng ra những vật như đoản tiễn, phi tiêu, thiết châu, ý đồ làm gián đoạn sự biến hóa của nó.

Nhưng những công kích này chỉ khiến nó phát ra tiếng gầm nổi giận, nó biến thành càng lúc càng cao to, nhìn giống như một quái vật hình trụ từ máu đen xen lẫn với tường đổ vách nát mà thành, quái vật dài khoảng ba trượng, nhìn giống như một con mãng xà đang uống lượn.

Thân thể của nó bắt đầu có huyết nhục đen đỏ, xương trắng chậm rãi sinh ra.

Chu Phàm một mực không động thủ, chính là đề phòng người đeo mặt nạ.

Chỉ là người đeo mặt nạ thủy chung không hiện thân.

Chu Phàm nhướng mày, hắn bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, tổ chức đeo mặt nạ đó trước nay thích ấp trứng các loại quỷ dị quái quyệt, sau đó thì ở bên cạnh khoanh tay đứng nhìn.

Nếu người đeo mặt nạ muốn xuất hiện ngăn cản bọn họ, chắc đã xuất hiện khi bọn họ có ý đồ dỡ bỏ khách sạn, vậy thì chính là sẽ không xuất hiện nữa.

Chu Phàm không do dự nữa, tay trái hắn rút ra Đức Tự Đao.

Hai chân nhẹ nhàng bước một cái, phóng tới con quái quyệt hình mãng xà vẫn đang biến hóa.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...