Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1064: Chương 1064: Trò chơi (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Các võ giả đều hơi ngẩn ra, cuối cùng có năm người cấp tốc vươn tay ra chạm vào sương trắng trước người.

Ba người Tào Diên Phóng không tham gia lượt này.

Sau khi năm người đó đụng vào sương trắng, sương trắng không tiêu tán nghĩ, mà là phân ra hai luồng, hai luồng sương mù biến ảo thành hai chữ ‘To’ và ‘Nhỏ”.

Sương mù phía trước mười ba người còn lại thì biến mất.

Trên mặt mọi người lộ ra vẻ vi diệu, năm người tham gia lượt thứ nhất, nếu dựa theo nhân số trung bình để tính, vậy chính là chỉ thiếu một người mà thôi, tham gia lượt thứ nhất cũng không có ưu thế quá lớn.

Sắc mặt năm người đều có chút khó coi.

- Muốn chọn nhỏ hay to, trực tiếp chọn là được, chọn xong xúc xắc mới chuyển động.

Thanh âm bén nhọn chói tai của tên mập lại truyền đến.

- Nếu không chọn thì sao?

Có người hỏi.

- Không chọn thì chẳng khác nào từ bỏ nhận thua.

Tên mập trầm mặc một chút nói.

Năm võ giả đó phát hiện sương mù bắt đầu có dấu hiệu tiêu tán, bọn họ không dám do dự nữa, cũng không nhìn đối thủ của mình, bởi vì đây là chuyện dựa vào vận khí, lớn nhỏ đều không có đối tượng để tham khảo.

Bọn họ thấp thỏm vươn ngồi ra, chộp tới sương trắng, bọn họ vừa chạm vào sương mù, bên kia sẽ trực tiếp tiêu tán.

Kết quả là ba chọn to, hai chọn nhỏ.

Trong nháy mắt bọn họ xác nhận, xúc xắc trên bàn tự chuyển động.

Xúc xắc chuyển động cực nhanh, nhanh đến chỉ có thể nhìn thấy tàn ảnh đỏ đen mờ mờ, nó chuyển động không bao lâu, lập tức ngừng lại.

Tất cả võ giả đều sắc mặt ngưng trọng nhìn xúc xắc dã dừng lại.

Số hướng lên trên của xúc xắc là bốn.

Bốn điểm chính là lớn, hai võ giả chọn nhỏ biến sắc, một người trong đó không chút do dự đứng lên, lao tới cửa.

Chỉ là hắn vừa xông tới chỗ cửa, cả người rầm một tiếng nổ tung, hóa thành vô số huyết nhục đỏ, ngay cả xương cốt cũng không còn.

Một người còn lại thì ngồi yên không dám động đậy, sắc mặt trắng bệch,

- Đừng, tha cho ta.

Hắn còn chưa nói xong, cả người bắt đầu tan chảy, da trên người nứt ra, máu không ngừng chảy xuống.

Rất nhanh đã nhuộm đỏ cả chiếc ghế.

Quỷ dị là bã huyết nhục hai võ giả này bị ghế gỗ, sàn gỗ mấp máy hấp thu toàn bộ.

Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ cả kinh, lúc này hắn mới hiểu, vì sao võ giả lúc trước đứng lên đã biến mất, không phải thi thể bị lấy đi, mà là bị khách sạn hấp thu!

Sắc mặt ba người Tào Diên Phóng biến thành trắng bệch, bọn họ cảm thấy buồn nôn.

Cho dù võ giả còn lại lúc trước sớm đã từng thấy một màn này, nhưng sắc mặt cũng xanh mét.

Bọn họ không biết nên làm thế nào cho phải, công kích tên mập quái dị đó lại không có bất kỳ hiệu quả gì.

Cái chết của hai võ giả, không khiến trên mặt tên mập có bất kỳ vẻ dao động gì, hắn chỉ chậm rãi nói:

- Tiếp tục.

Ba võ giả tham gia lượt thứ nhất nhìn hai chữ lớn nhỏ lại ngưng tụ ra, trên mặt bọn họ lộ ra vẻ sợ hãi.

Nếu chọn sai chính là sẽ chết.

- Đợi đã, vạn nhất bọn họ chọn cùng một kết quả, mà lại mở ra kết quả còn lại, vậy chẳng phải là không ai sống sót à?

Có võ giả biến sắc thầm nghĩ.

- Ta không hề nói mỗi một lượt nhất định sẽ có người sống sót.

Tên mập hiếm có giải thích một câu.

Ba võ giả đó lại biến sắc, một người trong đó hô lên:

- Chúng ta phải bảo trì kết quả khác nhau, lần này ta chọn nhỏ.

- Ta cũng chọn nhỏ.

Võ giả thứ hai hô to

- Vậy ta chọn lớn.

Võ giả cuối cùng nghĩ một chút, cắn răng nói.

Chu Phàm lạnh lùng nhìn, trong lòng hắn đang suy nghĩ, vì sao phải chơi trò chơi này?

Ở trong mắt hắn, nó giống như một loại hiến tế.

Quy củ hiến tế chính là tính mạng của người thua, về phần vì sao lại có quy củ hiến tế cổ quái như vậy, Chu Phàm lại không biết.

Một khi bị hiến tế thành công, sẽ như thế nào?

Chu Phàm cũng không biết, hắn nhìn về phía ba võ giả đang vươn tay ra muốn đụng vào sương trắng, lạnh lùng nói:

- Các ngươi cam tâm bị nó bài bố như vậy à?

Tay ba võ giả giống như bị điện giật thu lại, một người trong đó tức giận nói:

- Bằng không ngươi nói chúng ta nên làm gì?

Tên mập đứng ở trong góc hai tay giấu trong tay áo rộng thùng thình, chỉ hờ hững nhìn tất cả những điều này, không bởi vì Chu Phàm nói chuyện mà có phản ứng gì.

- Hắn hiến tế chúng ta cho khách sạn cổ quái này, đã như vậy, chúng ta cứ hủy khách sạn này đi.

Chu Phàm cười lạnh, đao gỉ trong tay hắn lập tức ra khỏi vỏ, một đao bổ về phía mặt bàn.

Xúc xắc đen xì bị chém thành hai nửa, xoẹt một tiếng, bàn cũng tách ra làm hai nửa, rơi xuống mặt đất.

Trong phòng là một mảng yên tĩnh, tất cả mọi người đều hoảng sợ nhìn Chu Phàm.

- Đây có thể là quái quyệt loại pháp tắc pháp tắc, chúng ta không đứng lên rời khỏi ghế dựa, nó sẽ không làm gì được chúng ta.

Hai chân Chu Phàm bước một cái, ghế dựa và hắn cùng di động, đao gỉ trong tay hắn lại bổ về phía cột gỗ thứ nhất trong phòng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...