Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1062: Chương 1062: Vào khách sạ

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Vách tường trước cửa có từng con rết màu đỏ và rắn nhỏ hoa xanh bò trên vách tường.

Dưới mái hiên bên trái cửa lớn khách sạn là một tên mập tướng ngũ đoản đang đứng, hắn mặc cẩm bào đỏ thẫm dài rộng, cổ ngắn đầu to, để râu chữ bát.

Một đôi mắt tròn đang lạnh lùng nhìn Chu Phàm.

Chu Phàm dừng chân, nhẹ giọng hỏi:

- Đồng bạn của ta ở bên trong à?

Tên mập bật cười, khi hắn cười râu run lên, khóe miệng sắp ngoác tới tận mang tai, lộ ra hàm răng vàng giống như bị hun khói:

- Ba người bọn họ đều ở bên trong, sao ngươi lại chậm như vậy? Người đã đến đông đủ rồi, chỉ thiếu có một mình ngươi thôi.

Thanh âm của hắn bén nhọn chói tai, giống như dùng mũi đao rạch lên thép tấm vậy.

Hắn vừa dứt lời, đao gỉ của Chu Phàm đã ra khỏi vỏ, đao quang lãnh lam sáng ngời nhanh mạnh vô cùng chém xuống.

Chỉ là tên mập giống như ảo ảnh tiêu tán trong đao quang.

- Ảo tượng à?

Chu Phàm thấp giọng lẩm bẩm một câu, kỳ thật hắn đã sớm hoài nghi sương trắng này cũng có thể là một loại ảo tượng, bọn họ một mực đang ở trong ảo tượng.

Tình cảnh xung quanh bắt đầu không ngừng biến ảo, sương trắng mãnh liệt cuốn về phía hắn.

Sương trắng bị xé nát lại hợp cùng một chỗ ập về phía hắn.

Thân ảnh của hắn trở nên mơ hồ, rời xa khách sạn ngoài ba trượng, chỉ là khắp nơi đều là sương trắng, sương trắng cuốn lên, vẫn bao phủ thân ảnh của hắn.

Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, đập vào trong mắt hắn đều là sương mù màu trắng, ý rét lạnh Tử Kim Giáp Trụ truyền đến càng lúc càng lạnh lẽo, phù văn dị giáp cũng không chống đỡ được loại tập kích này.

Hắn bắt đầu cảm thấy mí mắt nặng nề, tâm thần lay động, đợi khi hắn hồi thần, đã ngồi trên một chiếc ghế dựa, hắn thậm chí cũng không thể biết mình là ngồi xuống thế nào.

Chu Phàm bảo trì bình tĩnh, tầm mắt hắn cấp tốc đảo qua, trước người là bốn chiếc bàn gỗ vuông, không chỉ là hắn, còn có mười bảy người cũng giống như hắn ngồi chung quanh bốn chiếc bàn gỗ.

Ba người Tào Diên Phóng không ngờ cũng nằm trong số này.

Bên trái Chu Phàm chính là Tào Diên Phóng, bên phải là Quan Nghênh Phong, ở cạnh Quan Nghênh Phong thì là Đàm Vân Phi.

- Chu huynh, ngàn vạn lần đừng đứng lên.

Khi Tào Diên Phóng nhìn thấy Chu Phàm, hơi ngẩn ra, sau đó cấp tốc nhắc nhở.

Chu Phàm vốn muốn đứng lên, nhưng Tào Diên Phóng vừa nói như vậy, hắn không đứng lên nữa, hắn phát hiện mười bảy người đều ngồi trên ghế, không nhúc nhích, trên mặt không ít người trong bọn họ vẫn còn đầy vẻ sợ hãi.

Những người này phần lớn là võ giả tiến vào khách sạn chuẩn bị qua đêm.

- Vì sao không thể đứng lên?

Chu Phàm hỏi.

- Bởi vì đứng lên sẽ chết.

Quan Nghênh Phong đau khổ nói.

- Ai nói?

Chu Phàm hỏi.

- Chúng ta nói, nếu ngươi không tin, có thể thử một lần.

Một nam tử trung niên ở đối diện Chu Phàm trầm giọng nói.

- Chu huynh, bọn họ nói lúc trước có người đứng lên, sau đó thì chết rồi.

Sắc mặt Tào Diên Phóng hơi trắng bệch, nói.

Chu Phàm lại liếc sàn gỗ, sàn gỗ có màu đen của dầu mỡ, không có vết máu, trong không khí cũng không có mùi máu tanh.

- Người đã chết đâu rồi?

Chu Phàm nhìn nam tử trung niên hỏi.

Nam tử trung niên hơi nhíu mày, hắn suy nghĩ một chút nói:

- Bị hấp thu rồi.

Bị hấp thu là ý gì?

Trong lòng Chu Phàm có chút khó hiểu, nhưng nam tử trung niên không có ý định giải thích chi tiết.

- Chúng ta ngồi ở đây là chờ cái gì?

Chu Phàm lại nhìn về phía Tào Diên Phóng hỏi.

- Không biết, Chu huynh, chúng ta cũng vừa mới đến không lâu, trên thực tế người nơi này cũng không biết, chỉ biết không thể rời khỏi ghế dựa.

Quan Nghênh Phong thở dài nói.

Lúc này thân ảnh của tên mập Chu Phàm từng thấy lúc trước xuất hiện ở trong phòng, tất cả võ giả đều đồng loạt nhìn về phía hắn.

- Ngươi rốt cuộc là ai?

- Ngươi muốn làm gì?

- Mau thả chúng ta ra.

- Nơi này cách Cao Tượng Huyện không xa, các ngươi không sợ sao?

- …

Tên mập này nhìn thì không giống nhân loại, hắn sắc mặt hờ hững nhìn lướt qua tất cả mọi người đang ngồi, thanh âm chất vấn lập tức đều ngừng lại.

Chu Phàm nhướng mày nhìn tên mập, cho dù hắn có Mặc Chú Phù, cũng không dám mạo muội đứng lên, dẫu sao hắn không thể xác định, Mặc Chú Phù nhất định có thể mang tới tác dụng.

Nếu không thể mang tới tác dụng, vậy chờ hắn chính là tử vong.

Còn không bằng tiếp tục ngồi tĩnh quan kì biến.

Huống chi cho dù là ngồi trên ghế, cũng không đại biểu cho hắn không có sức chiến đấu.

Hắn một mực không giải trừ hình thái giáp trụ, trên trình độ nhất định là để tránh khỏi một số phát sinh bất ngờ.

Tất cả võ giả đang ngồi không có một ai nhận ra tên mập này là lai lịch gì, cũng không biết khách sạn này là thế nào?

Điều này khiến Chu Phàm có chút kinh ngạc.

Tên mập vẫn không nói gì, nhưng bên cạnh hắn có sương mù màu trắng lượn lờ bay tới, khi sương mù tản ra, lại xuất hiện một nam tử tóc dài mặc áo đen, trên mặt nam tử đeo mặt nạ ác quỷ.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...