Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1061: Chương 1061: Trong sương mù (2)
Chu Phàm cảm thấy có chút khó hiểu, Cấm Tà Phù trên người hắn vẫn còn, không nhận thấy có gì dị thường.
- Đừng đoán đi đoán lại nữa, mau chóng tìm Vân Phi về mới là chính sự.
Quan Nghênh Phong có chút bực mình nói.
- Đi đâu mà tìm?
Chu Phàm lạnh lùng hỏi:
- Hắn không phải tẻ con, không thể đột nhiên tự mình rời khỏi, vậy chỉ có một khả năng, khi có thứ gì đó khiến tầm nhìn chúng ta xuất hiện vấn đề, sau đó bắt hắn đi.
- Chu huynh, vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?
Trên mặt Tào Diên Phóng cũng lộ ra vẻ lo lắng, hắn cũng lo lắng cho sự an nguy của Đàm Vân Phi.
- Nếu đó là quái quyệt bắt hắn đi, vậy khẳng định sẽ không ngốc nghếch ở lại nơi này chờ chúng ta đi tìm nó, chúng ta muốn tìm hắn cũng không biết bắt đầu từ đâu.
Chu Phàm nói.
- Cho dù nói vậy rất tàn khốc, hiện tại chúng ta chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước, rời khỏi vùng sương trắng này, nếu có thể loại bỏ nó, có lẽ còn có một chút cơ hội cứu hắn về.
Chu Phàm nghĩ một chút lại nói.
- Ngươi và Vân Phi mới quen nhau mấy ngày, đương nhiên có thể nói lạnh lùng như vậy, nhưng Quan Nghênh Phong ta không thể.
Trên mặt Quan Nghênh Phong lộ ra vẻ giận dữ,
- Ta sẽ không tiếp tục tiến về phía trước nữa, ta muốn tìm kiếm chung quanh nơi này, nói không chừng Vân Phi đang ở ngay gần chờ chúng ta cứu hắn.
Chu Phàm lại nhìn Tào Diên Phóng.
Tào Diên Phóng cười khổ nói:
- Chu huynh, có lẽ phương pháp của ngươi mới là đúng, nhưng ta từ nhỏ đã quen biết Vân Phi, không thể cứ như vậy rời khỏi, nếu làm như vậy mà để Vân Phi xảy ra chuyện, trong lòng ta sẽ áy náy khó yên cả đời.
- Diên Phóng, đừng nói nhiều như vậy, chúng ta mau chóng tìm đi.
Quan Nghênh Phong lo lắng thúc giục Tào Diên Phóng.
Tào Diên Phóng gật đầu, hắn và Quan Nghênh Phong không để ý tới Chu Phàm nữa, mà là tìm về bên trái.
Chu Phàm trầm mặc nhìn hai người, hắn lại liếc một cái, từ quang mang khách sạn đó phát ra cho thấy, cự ly với bọn họ dường như không phát sinh bất kỳ biến hóa gì.
Lại tiến về phía trước thì sợ rằng không hữu dụng như hắn nghĩ, đã như vậy… Hắn lập tức quyết định chủ ý, tử kim quang mang hiện lên, trên thân thể hắn có Tử Kim Giáp Trụ bao phủ, hắn đi theo phía sau hai người Tào Diên Phóng và Quan Nghênh Phong.
Hắn biết, quái quyệt trốn trong sương trắng, có lẽ sẽ không cam tâm bắt một mình Đàm Vân Phi đi, hắn cũng muốn nhìn xem quái quyệt sẽ động thủ dưới mí mắt hắn thế nào?
Tào Diên Phóng và Quan Nghênh Phong thấy Chu Phàm đi theo, trên mặt bọn họ lộ ra nụ cười.
- Không cần để ý tới ta, các ngươi cứ tiếp tục tìm.
Chu Phàm trầm giọng nói.
Tào Diên Phóng và Quan Nghênh Phong gật đầu, bọn họ vừa đi, vừa nhẹ giọng gọi.
Kêu gọi trong sương mù, có lẽ sẽ nghênh đón thứ gì đó tập kích, nhưng Chu Phàm không cả hai người bọn họ, bởi vì hắn biết bọn họ có lẽ vẫn một mực ở trong tầm nhìn của quái quyệt.
Chu Phàm một mực nhìn chằm chằm hai người Tào Diên Phóng, Tử Kim Giáp Trụ bỗng nhiên truyền đến một trận hàn ý, bởi vì có phù văn của dị giáp chống đỡ, lần này Chu Phàm không nháy mắt giống như lần trước nữa.
Hắn biết thứ đó tới rồi, tay phải của hắn đặt trên chuôi đao, hơi biến sắc, mở miệng nhắc nhở hai người Tào Diên Phóng ở phía trước:
- Cẩn thận, nó tới rồi.
Hắn nhắc nhở, đồng thời còn nhấc chân chạy về phía trước, sương trắng phía trước phun trào, che lại tầm nhìn của hắn.
Chu Phàm giận dữ quát to một tiếng, đao gỉ trong tay bổ lên trên sương trắng, xoẹt một tiếng, hỏa diễm của đao gỉ gạt bỏ sương mù, nhưng hai người Tào Diên Phóng đã biến mất trong tầm nhìn của hắn.
Chu Phàm hơi ngẩn ra, hắn bước nhanh về phía trước một lúc, vẫn không thấy bóng người, ánh vào trong mắt đều là sương mù chậm rãi phiêu đãng.
Mắt hắn chậm rãi co rút lại.
Tào Diên Phóng và Quan Nghênh Phong cũng biến mất rồi.
Trong sương trắng, hàn khí rất nặng.
Hơi thở của Chu Phàm cũng có thể nhìn thấy ngưng kết thành băng khí màu trắng.
Đưa mắt nhìn bốn phía, trong sương mù mờ mịt, không nhìn thấy một ai, giống như ba người Tào Diên Phóng trước giờ chưa từng xuất hiện vậy.
Khách sạn ở xa xa vẫn tỏa ra quang mang màu da cam ấm áp.
Chu Phàm đứng lại tại chỗ chăm chú nhìn khách sạn, hắn yên lặng nghĩ một chút, sau đó đi đến khách sạn.
Đã không thể tránh, vậy thì đừng tránh nữa.
Nói đến cũng lạ, lúc trước một mực muốn rời xa khách sạn, không thể làm được, khi hắn bước về phía khách sạn, loại cảm giác không thể đào thoát này lại được giải trừ, theo hắn tới gần, quang mang của khách sạn đang không ngừng phóng to.
Khách sạn trong sương mù cũng biến thành càng lúc càng rõ ràng.
Cho đến khi hắn đi đến cách khách sạn hai trượng, liền dừng chân.
Khách sạn không giống như lần đầu hắn và ba người Tào Diên Phóng quan sát, không còn ồn ào, mà biến thành yên tĩnh.
Chu Phàm nhìn nhìn, lại nhấc chân đi đến, hắn tới trước cửa khách sạn.