Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1060: Chương 1060: Trong sương mù
Đề phòng tình huống trong sương trắng tùy thời sẽ có sinh vật quái dị nhảy ra đột kích bọn họ.
Củi lửa trại bốc cháy, thỉnh thoảng phát ra tiếng lép bẹp.
Nhưng dần dần gỗ củi cũng bị phủ lên một tầng sương trắng.
Hỏa diễm u lam chịu ảnh hưởng của U Diễm Phù cũng biến thành ảm đạm.
Ánh lửa tăm tối, khiến cho bốn người Chu Phàm rất nhanh liền lưu ý đến một màn này.
- Giống như là lạnh hơn.
Sắc mặt Quan Nghênh Phong khẽ biến nói.
Nhiệt độ trong không khí không ngừng giảm xuống, đây là nguyên nhân củi gỗ xuất hiện sương trắng.
Bốn người Chu Phàm đều là võ giả, thể phách của võ giả cường đại hơn người thường rất nhiều, nhiệt độ giảm này không ảnh hưởng lớn đối với bọn họ.
Nhưng lửa trại mắt thấy sắp tắt, một khi tắt, sương trắng sẽ triệt để bao phủ bọn họ.
Sắc mặt Chu Phàm bình tĩnh ngồi xổm xuống, hai tay của hắn có hỏa diễm lãnh lam lan ra, hàn sương trên củi gỗ bị nhiệt độ cao thiêu đốt cho rất nhanh liền bốc hơi, hỏa diễm lại trở nên thịnh.
Nhưng như vậy cũng không phải kế lâu dài, bởi vì nếu hắn dừng lại, sương trắng sẽ lại bao phủ, nếu hắn không ngừng lại, với nhiệt độ của Viêm Dương Khí sẽ đốt cháy tất cả củi gỗ nhanh hơn.
Ba người Tào Diên Phóng cảm thấy không ổn, trên mặt lộ ra vẻ khẩn trương.
- Đi thôi, đã không thể ở lại nữa, vậy chúng ta rời khỏi nơi này.
Chu Phàm mở miệng nói, hắn giơ ngọn lửa lên nói.
Ba người Tào Diên Phóng vội vàng thu thập đồ đạc, cũng đều cầm đuốc.
Lúc trước Chu Phàm có được tài liệu quái quyệt như Phún Kim Thú và Quỷ Tâm Sát, đã bán cho thương đội đó, hành lý trên người hắn không tính là nhiều, hắn lại nhìn trong sương trắng mờ mịt, quang mang của khách sạn vẫn còn.
Sương trắng xuất hiện, nhiệt độ giảm xuống, dường như đều đang như muốn ép bọn họ tiến vào trong khách sạn.
Bọn họ đương nhiên không thể thật sự để nó toại nguyện, tiến vào trong khách sạn, bốn người cầm đuốc, đi theo hướng ngược lại với khách sạn.
Tiến vào trong sương mù nồng đậm, cho dù có ánh sáng của đuốc soi sáng, tầm nhìn của bọn họ cũng bị giới hạn trong phạm vi cực nhỏ.
Chu Phàm nghĩ một chút, phân phó ba người Tào Diên Phóng, bảo ba người bọn họ phải lưu ý vị trí của nhau, đừng để lạc đường trong sương mù mà vẫn không biết.
Theo hàn khí tăng lên, đuốc của bọn họ cũng dần dần có nguy hiểm bị tắt.
Quan Nghênh Phong thổi một hơi, cũng hình thành sương băng trắng.
Hắn cảm thấy không khí càng lúc càng rét lạnh.
Đuốc sẽ tắt là điều sớm đã nằm trong dự đoán, bốn người Chu Phàm đợi khi đuốc sắp tắt, sớm đã lấy ra thiết châu được bọc bằng Dạ Quang Phù đã chuẩn bị trước.
Phù quang màu trắng và sương trắng cùng màu, phạm vi có thể chiếu sáng không bằng đuốc, nhưng cũng có thể dùng tạm.
Đi được một lúc, thanh âm của Tào Diên Phóng trầm thấp trầm thấp:
- Chu huynh, ta quay đầu vẫn có thể nhìn thấy quang mang của khách sạn đó.
Chu Phàm quay đầu nhìn, phát hiện quả nhiên là vậy, quang mang của khách sạn vẫn trước sau như một, không hề có dấu hiệu mờ đi, theo lý mà nói, bọn họ chắc không thể vẫn thấy quang mang của gặp khách mới đúng.
Trừ khi là bọn họ giậm chân tại chỗ?
Bốn người ngơ ngác nhìn nhau, Quan Nghênh Phong nhổ một ngụm nước miếng nói:
- Phạm vi của sương trắng này rốt cuộc là bao lớn, chúng ta ít nhất cũng đi được hơn ba trăm trượng, lại vẫn không có dấu hiệu ra khỏi sương trắng, chẳng lẽ toàn bộ xích đạo chủ đều bị bao phủ rồi sao?
- Đừng nghĩ quá nhiều, chúng ta tiếp tục tiến về phía trước, xem còn có biến hóa gì không?
Chu Phàm trầm ngâm một chút nói.
Đối mặt với loại tình huống này, hắn tạm thời cũng không có biện pháp tốt hơn.
Bốn người lại tiếp tục tiến về phía trước, Quan Nghênh Phong cầm thiết châu chiếu sáng có chút thấp thỏm nhìn xung quanh, hắn đặc biệt chú ý thân ảnh của ba người Chu Phàm, sợ mình bị lạc trong sương trắng.
Chỉ là hắn đột nhiên cảm thấy hai mắt có chút mơ hồ, hắn không thể không chớp mắt, trong nháy mắt này, Đàm Vân Phi trong bốn người đã biến mất.
- Vân Phi đâu rồi?
Tào Diên Phóng và Quan Nghênh Phong đồng thanh hét lên.
Chu Phàm cũng hơi ngẩn ra, vừa rồi không nhịn được mà chớp mắt, vừa chớp mắt một cái, Đàm Vân Phi đã biến mất rồi.
Tào Diên Phóng và Quan Nghênh Phong lo lắng muốn tỏa ra chung quanh tìm kiếm thân ảnh của Đàm Vân Phi.
- Đừng xung động.
Chu Phàm quát khẽ.
Tào Diên Phóng và Quan Nghênh Phong vội vàng dừng chân, bọn họ nhìn về phía Chu Phàm.
- Nếu chúng ta hoang mang phân tán ra, đó mới là chuyện nguy hiểm nhất.
Sắc mặt Chu Phàm lạnh lùng:
- Chúng ta phải làm rõ Đàm Vân Phi biến mất như thế nào?
- Hắn hình như là biến mất tại chỗ, ta chớp mắt một cái.
Quan Nghênh Phong lo lắng nói.
- Ngươi chớp mắt?
Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, hắn nhìn về phía Tào Diên Phóng hỏi:
- Ngươi thì sao?
- Ta cũng vậy.
Tào Diên Phóng hơi sửng sốt nói.
- Ta cũng vậy, thế thì vấn đề là ở chỗ vì sao chúng ta lại muốn chớp mắt? Là có gì thứ thúc đẩy chúng ta làm như vậy ư?