Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1059: Chương 1059: Sương mù (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 14 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm tu luyện xong vừa nhìn về phía khách sạn, sau khi phát hiện điểm sáng vẫn còn, hắn không nghĩ nhiều nữa, mà là nói với ba người Tào Diên Phóng một tiếng rồi nằm xuống ngủ.

Chu Phàm một mực cùng Đàm Vân Phi trực thủ nửa đêm về sáng, chờ tới thời gian rồi, Tào Diên Phóng và Quan Nghênh Phong sẽ gọi hai người bọn họ dậy.

Sau khi ngủ say, Chu Phàm xuất hiện ở trên thuyền, hắn theo thói quen nhìn trên thuyền, phát hiện chỉ có một mình Thực Phù ngồi ở mép thuyền, Triệu Nhã Trúc thì mấy ngày nay một mực không thấy.

Chu Phàm xuất hiện, Thực Phù chỉ sắc mặt hờ hững nhìn rồi quay đầu đi, nhìn về phía sông xám sương mù mờ mịt.

Chu Phàm cũng không để ý tới Thực Phù, hắn khiến sương mù bao phủ hắn, bắt đầu vừa tu luyện vừa cân nhắc, chỉ còn mấy ngày nữa là hắn sẽ đạt tới Khí Khiếu Đoạn hoàn mỹ, nhưng cục diện bế tắc giữa hắn và Triệu Nhã Trúc vẫn chưa được tháo mở.

Đến lúc đó nếu hắn dám mở miệng hỏi tin tức có liên quan tới Liên Mạch Đoạn, khẳng định sẽ bị Triệu Nhã Trúc đưa ra một cái giá cao mà hắn khó có thể thừa nhận.

Triệu Nhã Trúc quá hắc tâm, hắn phải nghĩ biện pháp khiến giao dịch trở về loại tình trạng bình thường như người dẫn dắt lúc trước.

Hiện tại biện pháp hắn có thể nghĩ đến chính là dựa vào sự hỗ trợ của thuyền, giống như đối phó Yên Chi và hắc long vậy, triển khai một cuộc đánh cược, cược thắng thì giao dịch sẽ trở về trạng thái bình thường.

Nhưng vấn đề là làm thế nào dẫn Triệu Nhã Trúc vào cục?

Khi Chu Phàm đang suy tư những cái này, bỗng nhiên nghe thấy tiếng Tào Diên Phóng gọi hắn, thanh âm vang lên ngay bên tai hắn, Thực Phù không nghe được.

Sắc mặt hắn nghiêm lại, cho dù tốc độ thời gian của thuyền có nhanh tới mấy, cũng không thể nhanh như vậy đã tới lượt hắn trực thủ, bên ngoài có thể đã phát sinh chuyện gì đó.

Hắn vẫy tay, sương mù bao phủ hắn tản ra.

Thân hình của hắn dần dần biến thành hư ảo, rất nhanh đã biến mất khỏi thuyền.

Chu Phàm biến mất, Thực Phù mới có thể nhìn tới đây, nàng đã quen với việc Chu Phàm về sớm, nhưng tối nay rời đi không khỏi quá sớm rồi, có chút bất thường.

Trong một góc của thuyền, sương mù bị gió không biết từ đâu bay đến thổi tan, lộ ra thân hình khổng lồ của Triệu Nhã Trúc.

Nàng không phải đang ngủ say, chỉ là không muốn gặp Chu Phàm mà thôi, mỗi lần Chu Phàm rời khỏi, nàng đều sẽ xuất hiện nói chuyện với Thực Phù.

Triệu Nhã Trúc nâng tay trái, một dòng sương mù bay tới, lượn vòng biến ảo thành một căn nhà gỗ hai tầng to bằng quyền đầu.

Nếu Chu Phàm ở đây, có thể sẽ nhận ra được, tạo hình của nhà gỗ này rất giống với khách sạn mà hắn gặp phải ngoại giới.

Triệu Nhã Trúc nhìn nhà gỗ từ sương mù ngưng tụ thành, nàng thổi một hơi, thổi tan đi nhà gỗ từ sương mù huyễn hóa ra đó, cười nói:

- Hắn có phiền phức rồi.

- Là ngươi làm à?

Thực Phù mở miệng hỏi.

Trong đoạn thời gian ở chung này, Thực Phù đã sớm biết, thực lực của Triệu Nhã Trúc nếu đặt ở ngoại giới là khủng bố tới mức nào.

- Ta cùng lắm chỉ là mượn sương mù, tiêu tốn một số sâu xám, mơ hồ suy tính ra hiện tại hắn đang gặp phải phiền phức gì mà thôi, chứ không có bản sự có thể làm ảnh hưởng tới ngoại giới.

Triệu Nhã Trúc lắc đầu phủ nhận,

- Trên thực tế nếu không phải hắn đã ở trong cục, ta thậm chí ngay cả điều này cũng không thể thấy được.

- Hắn sẽ chết à?

Thực Phù lại hỏi.

- Không biết.

Triệu Nhã Trúc nghĩ một chút rồi nói:

- Có điều ngươi tốt nhất cầu nguyện hắn đừng chết, nếu hắn chết, người phụ tá ngươi cũng có xác suất rất lớn sẽ bị thuyền gạt bỏ, mà ta là người dẫn dắt, lại lâm vào ngủ say, chờ người lên thuyền tiếp theo tới.

Về điểm này, Thực Phù đã sớm biết rồi, trên mặt nàng lộ ra vẻ phức tạp, nàng vừa muốn Chu Phàm chết, nhưng mạng của Chu Phàm và mạng của nàng lại gắn liền với nhau, nếu Chu Phàm chết, nàng cũng phải chết.

Có điều nàng không nghĩ nữa, bởi vì sinh tử của Chu Phàm hiện tại không phải nàng có thể quyết định.

Chu Phàm mở mắt ra, theo thói quen nhanh chóng nhìn quét xung quanh, sau đó hơi biến sắc, bởi vì màn đêm tăm tối ở ngoài lửa trại sớm đã bị sương trắng mờ mịt thay thế.

Tào Diên Phóng đang cảnh giác nhìn xung quanh, Quan Nghênh Phong lay tỉnh Đàm Vân Phi, Đàm Vân Phi từ dưới đất nhảy lên.

- Chuyện phát sinh lúc nào?

Chu Phàm dùng ngữ khí bình tĩnh nói.

Ngữ khí bình tĩnh của Chu Phàm khiến Tào Diên Phóng đang có chút lo âu cũng bình tĩnh lại không ít, hắn mở miệng nói:

- Chính là vừa rồi, cảm giác rất kỳ quái, giống như ta và Nghênh Phong vừa giật mình một cái thì sương trắng đã xuất hiện.

Quan Nghênh Phong cũng gật đầu, đồng ý với cách nói của Tào Diên Phóng.

- Ta ngủ bao lâu rồi?

Chu Phàm lại hỏi.

- Đại khái là nửa canh giờ.

Tào Diên Phóng nói.

Chu Phàm không hỏi nữa, hắn quan sát sương trắng mờ mịt, bỗng nhiên mắt thắt lại.

Bởi vì hắn phát hiện trong sương trắng ở xa xa, còn tồn tại một điểm quang mang màu da cam, đó là chỗ khách sạn.

Chu Phàm nói phát hiện của mình nói với ba người Tào Diên Phóng.

Lúc này ba người Tào Diên Phóng mới có phản ứng, nhìn về phía điểm sáng ở xa xa, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi.

Khách sạn đó quả nhiên bất thường.

- Tên vương bát đản nào nói với ta là xích đạo chủ rất an toàn?

Quan Nghênh Phong thấp giọng mắng một câu.

Từ sau khi tiến vào xích đạo chủ này, đầu tiên là gặp phải Phún Kim Thú, Quỷ Tâm Sát, Thu Hồn Nhân, sau đêm đó, vốn cho rằng sẽ thuận lợi, kết quả hiện tại lại lâm vào trong tình huống quỷ dị không rõ, Quan Nghênh Phong có chút muốn đánh người.

Không ai để ý tới sự oán giận của Quan Nghênh Phong, mà là đang suy nghĩ nên làm gì?

Khách sạn đó, bọn họ bất kể là như thế nào cũng không dám tới gần, vậy chỉ có hai lựa chọn cho bọn họ.

Thứ nhất là dừng lại tại chỗ, không làm gì, tĩnh quan kì biến.

Thứ hai là rời khỏi nơi này, xem có thể ra khỏi khu vực bị sương trắng bao phủ hay không, trở lại trong hoàn cảnh bình thường.

Loại chuyện này, trong bốn người có thể quyết định vẫn là Chu Phàm, Chu Phàm nhìn ánh mắt chờ đợi của ba người Tào Diên Phóng, hắn không vội vàng quyết định, mà là lấy ra mấy đạo phù lục, bắt đầu kiểm tra, xem trong sương trắng này có cất giấu nguyền rủa hoặc là độc tố dị thường gì không.

Phù lục không có được bất kỳ kết quả dị thường nào, bọn họ đã đứng trong sương trắng lượn lờ một hồi lâu, vẫn không cảm thấy có gì không ổn.

Sương trắng này tạm thời sẽ không sinh ra bất kỳ nguy hại gì đối với người ta, kết luận Chu Phàm có được này kết luận này, suy nghĩ một chút nói:

- Bên trong sương trắng không biết sẽ ẩn tàng nguy hiểm gì, chúng ta cứ ở lại nơi này thôi.

Ở lại nơi này, tĩnh quan kì biến, so với tiến vào trong sương trắng mạo hiểm thì tốt hơn rất nhiều.

Ba người Tào Diên Phóng liếc mắt nhìn nhau, đều kịp gật đầu, đồng ý.

Đương nhiên bọn họ cũng biết, nếu bọn họ không đồng ý, Chu Phàm cũng sẽ không cản bọn họ, nhưng Chu Phàm tuyệt đối sẽ không cùng rời khỏi với bọn họ.

Thiếu một cao thủ như Chu Phàm, với thực lực của ba người bọn họ, gặp phải quái quyệt lợi hại, có xác suất rất lớn sẽ chết, bọn họ chỉ có cùng hành động với Chu Phàm, mới có cơ hội sinh tồn.

Tim ba người Tào Diên Phóng hơi run lên, bọn họ nhìn thấy Chu Phàm tiến về phía trước, một đường đi tới, chỉ gặp phải một số nguy hiểm nhỏ, cho nên lúc trước khó tránh khỏi sinh ra cảm giác tự đại hoang dã chẳng qua cũng thế mà thôi.

Nhưng hiện tại bọn họ hiểu được, hoang dã nguy hiểm hơn xa bọn họ nghĩ, bọn họ lúc trước không gặp phải, không đại biểu cho hoang dã không nguy hiểm.

Đương nhiên bọn họ không biết là, cho dù là võ giả đã đi lại trong hoang dã mấy năm, cũng không gặp phải nhiều nguy hiểm như bọn họ mấy ngày nay.

Trong lòng Chu Phàm cũng có chút lo sợ bất an:

- Chuyện Thu Hồn Nhân thì còn có thể đổ lên trên người thương đội, chỉ là hữu kinh vô hiểm, nhưng lần này là sao? Chắc không phải là vận rủi của Vô Mệnh Chi Nhân lại phát tác chứ?

Nếu là như vậy, bọn Tào Diên Phóng xem như bị ta liên lụy rồi. Chu Phàm có chút áy náy nhìn ba người Tào Diên Phóng đang lo lắng thấp thỏm, ánh mắt đó khiến bọn họ cảm thấy có chút mạc danh kỳ diệu.

Có điều Chu Phàm rất nhanh liền di dời tầm mắt, ép mình phải đặt tâm tư vào trong sương trắng xung quanh.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...