Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1057: Chương 1057: Ngộ trạch (2)
Dẫu sao bọn họ không giống Chu Phàm, muốn tham gia thi lớp chữ Giáp, bọn họ chỉ là muốn tham gia thư viện đại khảo, tiến vào lớp bình thường của thư viện để học tập, độ khó này cũng không biết là thấp hơn bao nhiêu lần.
- Đáng tiếc là sát hạch lớp chữ Giáp và sát hạch lớp bình thường chỉ có thể trong hai chọn một, lại có hạn chế cảnh giới, bằng không ta thật sự muốn giống như Chu huynh tham gia sát hạch lớp chữ Giáp một lần, không cầu lên bảng, chỉ cần được tham dự.
Quan Nghênh Phong thỉnh thoảng lại lải nhải vài câu.
Chu Phàm chỉ cười lắc đầu, trong lòng hắn hiểu rằng, cũng bởi vì có loại quy định này, thí sinh Thể Lực Đoạn tuổi tác phù hợp sẽ bị gạt ra, bằng không đến lúc đó sẽ xuất hiện tình huống xấu hổ sát hạch lớp chữ Giáp không vào được, ngay cả sát hạch lớp bình thường của thư viện cũng không thể tham gia.
Quy củ sát hạch như vậy, cũng đang cảnh cáo thí sinh phải lượng sức mà làm, đừng không biết tự lượng sức mình giống như ong vỡ tổ đi tham gia sát hạch lớp chữ Giáp.
Như vậy có thể sàng lọc được mất không ít thí sinh thực lực kém.
Bằng không đến lúc đó lại muốn thi vào thư viện, chỉ có thể đợi thêm một năm, thư viện thi nhập học phổ thông một năm sẽ có một cơ hội, mà đại khảo thì năm năm một lần, khác biệt duy nhất là vẫn không có tư cách thi vào lớp chữ Giáp.
Bốn người vừa đi đường, vừa nói chuyện phiếm giống như trước kia.
Lúc mặt trời lặn, ánh nắng chiều nhuộm đỏ bầu trời.
Ánh nắng chiều rực rỡ từ đỏ sậm bắt đầu biến thành màu đen, khi bốn người chuẩn bị dừng lại nghỉ ngơi, phát hiện bên cạnh xích đạo ở xa xa có quang mang màu vàng sáng lên.
- Nơi đó hình như có nhà ở.
Quan Nghênh Phong mở miệng hô.
Hai người Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi thì nhìn về phía Chu Phàm, đoạn thời gian này, bọn họ đều lấy ý kiến của Chu Phàm có kinh nghiệm phong phú làm chủ.
Nhà ở chính là cách bọn họ nói xa không xa, nói gần không gần, nếu không phải trong đêm tối đột nhiên có quang mang màu vàng sáng lên, bọn họ đúng là không dễ phát hiện.
- Đi, chúng ta trước tiên cứ tới xem thử đã.
Chu Phàm nghĩ một chút rồi nói.
Không phải lòng hiếu kỳ của Chu Phàm nặng, trên thực tế chỉ cần là võ giả đầu óc không có vấn đề thì đều biết, ở hoang dã, tuyệt đối không thể quá tò mò, bằng không có chết như thế nào cũng không biết.
Chu Phàm đề nghị tới xem thử, là vì nhà ở này cách bọn họ gần như vậy, trừ khi bọn họ không qua đêm ở gần đây, bằng không vẫn cứ xem thử thì tốt hơn.
Nếu không qua đêm ở đây, bọn họ chỉ có thể lựa chọn tiến về phía trước hoặc là lui về phía sau, tóm lại đi đến gần xem thử, nếu phát hiện có nguy hiểm lại rời khỏi cũng không muộn.
Đợi bốn người dần dần đến gần, khi màn đêm buông xuống, bọn họ đứng ở ngoài mười trượng đã nhìn thấy một căn khách sạn.
Khách sạn từ gạch vàng và cỏ khô hỗn hợp dựng thành, đáng làm hai tầng trên dưới, cửa mở rộng, bên trong đèn đuốc huy hoàng, có thể nhìn thấy không ít người đang ngồi trên bàn uống rượu ăn thịt nói chuyện, vô cùng ồn ào.
- Thì ra là một khách sạn.
Quan Nghênh Phong thở phào, trên mặt hắn lộ ra nụ cười:
- Chúng ta đêm nay không phải ngủ cạnh xích đạo lạnh lẽo, ăn lương khô khó ăn, có thể ngủ trong chăn ấm áp thoải mái rồi.
- Ta nhớ trên bản đồ không nhắc tới nơi này có một gian khách sạn.
Chu Phàm hơi nhíu mày nói.
- Trên bản đồ quả thật không có.
Tào Diên Phóng cũng nói một cách khẳng định.
- Vậy ba người các ngươi ở Lạc Tượng Dịch Trạm có nghe nói tới trên đường còn có một chỗ nghỉ chân như vậy không?
Chu Phàm nghĩ một chút lại mở miệng hỏi.
- Không, chúng ta không cố ý hỏi thăm việc này, bởi vì trước khi đến có người từng nói, Lạc Tượng Dịch Trạm là điểm tiếp tế tiếp viện duy nhất khi đến Cao Tượng Huyện.
Đàm Vân Phi mở miệng giải thích.
Cũng giống như Chu Phàm đã được nghe.
Quan Nghênh Phong cười nói:
- Có lẽ là bởi vì khách sạn này chưa xây dựng được bao lâu, lúc ấy chúng ta lại không cố ý đi hỏi thăm, không biết bên cạnh xích đạo chủ có khách sạn như vậy, cũng không có gì kỳ quái, có thể dựng khách sạn ở xích đạo chủ, vậy có gì đáng sợ? Khẳng định không thể là hắc điếm.
Chu Phàm nhìn võ giả ăn uống trong khách điếm, vẻ mặt vui vẻ nói chuyện, nhìn thì quả thật không giống quái quyệt.
Bởi vì bọn họ đứng trong bóng đêm, người bên trong không nhìn thấy bọn họ.
Có điều Chu Phàm trầm ngâm một chút vẫn lắc đầu:
- Lúc trước đã chưa từng nghe qua về khách sạn này, vậy đừng vào ở thì tốt hơn.
Nụ cười trên mặt Quan Nghênh Phong lập tức biến mất, hắn có chút không tình nguyện nói:
- Vậy đêm nay chúng ta vẫn phải ăn ngủ ở dã ngoại à?
- Thế ngươi muốn sao?
Chu Phàm cười hỏi lại,
- Nếu ngươi muốn vào trong khách điếm, ta cũng không cản được ngươi.