Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1056: Chương 1056: Ngộ trạch
Toàn thân bọn Tào Diên Phóng run lên, nhìn cự thủ đó, ngỡ ngàng khó hiểu.
- Đưa cho hắn, muốn sống thì đưa cho hắn.
Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến quát to.
Lời này quản sự của thương đội hiểu được, mặt hắn lộ vẻ do dự, rất nhanh liền khẽ cắn môi, ném cái hộp trong hai tay về phía cự thủ.
Thu Hồn Nhân khép tay phải lại, hắn ngẩng đầu dùng cặp cự nhãn ngưng thần nhìn Chu Phàm, sau đó quay đầu cất bước về phía ngoài xích đạo chủ.
Theo hắn đi ra hơn mười trượng, quang mang của đèn lồng cũng đột nhiên tắt, cự nhân biến mất trong tầm nhìn của tất cả người.
Ba người quản sự Thương đội và ba người Tào Diên Phóng đều hai chân như nhũn ra ngồi bệt xuống đất, áp bức Thu Hồn Nhân mang tới cho bọn họ thật sự quá mạnh, bọn họ vừa rồi cũng có một loại cảm giác hồn phách thoát thể mà ra.
Chu Phàm và bọn lão giả Khí Khiếu Đoạn đi tới.
Ba người Tào Diên Phóng giãy giụa đứng lên, rời xa quản sự thương đội, vừa rồi bọn họ thiếu chút nữa thì bị hại chết, đương nhiên không thể hòa nhã gì.
Quản sự thương đội từ dưới đất bò dậy, vẻ mặt đau lòng thở hổn hển, sau đó thu liễm tâm tình chắp tay nói lời cảm tạ với Chu Phàm, lại xin lỗi ba người Tào Diên Phóng, đồng thời hứa sẽ cho bọn họ bồi thường nhất định.
Ba người Tào Diên Phóng vẫn sắc mặt âm trầm, có điều không lên tiếng, dẫu sao chuyện đã trôi qua rồi, bọn họ cũng không thể hòa nhã được.
- Bên trong hộp rốt cuộc là thứ gì?
Chu Phàm hơi nhướng mày hỏi.
Có thể dẫn tới Phún Kim Thú, Quỷ Tâm Sát, Thu Hồn Nhân mạo hiểm tới gần xích đạo chủ, khẳng định không phải thứ đơn giản.
Trước khi Thu Hồn Nhân đi nhìn Chu Phàm một cái, là lờ mờ phát hiện ra sự cường đại của Chu Phàm, hơn nữa nơi này là xích đạo chủ, rất có thể sẽ dẫn tới cường giả nhân loại, cũng bởi vậy mà trong lòng hắn có kiêng kị nên rời khỏi.
Từ đó cũng biết hắn có trí tuệ nhất định, bằng không sẽ không sau khi đắc thủ thì không triển khai giết chóc, trực tiếp xoay người rời khỏi.
Chu Phàm vừa suy tư nguyên nhân Thu Hồn Nhân thối lui, vừa kiên nhẫn chờ quản sự của thương đội trả lời.
Quản sự thương đội cười khổ nói:
- Đó là một loại tài liệu quý hiếm ta thu thập được từ hoang dã, tài liệu này tên là Thực Hồn Cầu, có đôi khi quả thực sẽ dẫn tới sự ngấp nghé của một số quái quyệt, nhưng ta không ngờ chuyện lại nghiêm trọng như vậy, trước kia quái quyệt mà Thực Hồn Cầu hấp dẫn đến đều không cường đại như vậy.
- Thực Hồn Cầu? Dùng để làm gì?
Chu Phàm chưa từng nghe qua loại tài liệu này.
Trên mặt quản sự thương đội lộ ra vẻ vi diệu, hắn ấp úng nói:
- Chỉ biết là dùng để luyện chế một số đan dược khá là đặc thù, về phần là đan dược gì, cái này dính dáng đến bí mật thương nghiệp của tệ thương hào, không thể nói với ngươi, mong thứ tội.
Chu Phàm suy nghĩ một chút, nói chung đồ đã bị Thu Hồn Nhân cướp đi rồi, hắn cũng lười chẳng muốn hỏi nhiều.
Có điều trong lòng hắn lờ mờ có suy đoán, đó chắc là một loại quyệt thực khá đặc thù, mới hấp dẫn ba quái quyệt tới đây săn bắt.
Có một số quyệt thực có thể sử dụng để luyện chế đan dược, không phải chuyện kỳ quái gì.
Trời đã sáng, sau khi từ trong thương đội đạt được thù lao phong phú, Chu Phàm dẫn theo ba người Tào Diên Phóng đẩy nhanh tốc độ đi đường, rời xa thương đội này, để tránh lại dẫn tới quái quyệt lợi hại gì, cho dù khả năng này là rất nhỏ, bọn họ cũng không muốn đồng hành với thương đội này.
Nói tới thù lao, Chu Phàm đạt được một khoản tiền không nhỏ, ba người Tào Diên Phóng cũng được bồi thường tương ứng, khiến bọn họ đều rất cao hứng, kỳ thật bọn họ cũng hiểu, với thực lực Tốc Độ Đoạn của bọn họ, nếu không có Chu Phàm, thương đội khẳng định sẽ không bồi thường gì cả.
Dẫu sao chỉ là tu sĩ Tốc Độ Đoạn nho nhỏ, bị liên lụy thì liên lụy, sao có thể có bồi thường?
Trong nháy mắt lại trôi qua ba ngày, trong ba ngày này trừ hơi buồn tẻ ra, cũng không có đại sự gì phát sinh.
Nhưng sau khi trải qua sự kiện Thu Hồn Nhân đêm đó, ngay cả Quan Nghênh Phong tính tình năng động nhất cũng không dám hồ ngôn loạn ngữ ồn ào muốn gặp phải quái quyệt lợi hại.
Chu Phàm thuận lợi bước vào Khí Khiếu Cao Đoạn, chỉ cần cho hắn thêm chín ngày, hắn có thể triệt để đả thông ba trăm sáu mươi khí khiếu, có được Khí Khiếu Đoạn hoàn mỹ.
Mà lại đi khoảng ba ngày, có thể tới Cao Tượng Thành, kết thúc lữ đồ dài đằng đẵng này.
Vừa nghĩ tới qua ba ngày nữa có thể đến Cao Tượng Thành, Tào Diên Phóng, Đàm Vân Phi, Quan Nghênh Phong cũng vẻ mặt hưng phấn, hoang dã buồn tẻ mà nguy hiểm, bọn họ đã sớm chán ngấy rồi, đương nhiên lần lịch luyện này đối với bọn họ mà nói cũng có thu hoạch tương đối.
Tính cách của ba người so với khi ở nhà cũng biến thành trầm ổn hơn, thực lực chiến đấu của bọn họ cũng đang trong chiến đấu cùng một số quái quyệt mà nhanh chóng tăng trưởng, bọn họ cũng tràn ngập lòng tin đối với thư viện đại khảo.